là mê mà thôi. Sợ hãi thì ít mà không biết làm cách nào thoát ra khỏi đống hôi thối này thì nhiều. Đột nhiên, tiếng chuông cữa kêu, có một súc mạnh dùng sức lực kéo cánh cửa ra. Ai?
Rất nhanh cánh cửa được mở ra, ánh trăng theo đó vào phòng. Dưới ánh sáng trăng tôi kinh hoàng nhìn vào đôi mắt đầy sát khí. Ánh mắt này quen quen, có vẻ như đã bắt gặp ở đâu đó.
Chính là bức tượng gỗ. Bức tượng gỗ thô kệch nhìn chằm chằm vào tôi từ ngoài cửa. Cái nhìn ác ý và lạnh đạm. Đôi mắt trắng dã nhưng phảng phất một cái nhìn chờ đợi. Tôi như muốn kêu gào nhưng không sao thét ra nổi một âm thanh gì cả. Cũng như muốn chuyển mình càng không động đậy nổi dù chỉ là một sợi lông. Bức tượng gỗ ấy nhìn tôi như thể một con mèo nhìn một con chuột chảy nước miếng. Nhà ngươi muốn gì? Tôi như thấy tim gan mình muốn nổ tung ra. Hửng sáng tượng gỗ cũng biến mất, mùi hôi thối theo đó cũng biến mất. Chỉ còn ánh trăng trong nước lênh láng khắp nơi.
Tôi đã tỉnh dậy rồi sao? Vậy sao chân tay chưa động đậy được.
Lúc nảy tôi mới chợt nhớ mình đang nằm trong túi ngủ, không tự nhịn được cười chế giễu chính mình. Toàn thân vã mồ hôi làm ướt cái tùi, không ngủ được nữa rồi, tôi uể oải đứng dậy đi ra chỗ đống lửa trại tối quá, thổi thổi nhóm nhóm cũng bùng lên được ngọn lửa lom đom. Tôi nằm bên cạnh đống lửa hong cho khô mồ hôi. Trời sáng, đường thông. Chúng tôi quay lại đúng hành trình. Suốt dọc đường bốn người bọn họ không ngớt cười nói vùi đùa. Chỉ có tôi là im lặng tựa vào ghế và đầu thì gật gù như gà mổ thóc để biểu thị tán đồng câu chuyện. Về đến nhà vào khoảng 3 giờ chiều. Mới đến cầu thang đã thấy khắp nơi dán tờ rơi tìm chó lạc. Thì ra chú chó nuôi hơn bốn năm của nhà hàng xóm bị mất tích. Nhìn thời gian mất tích thì đúng vào đêm chúng tôi đi picnic. Chu1 chó này rất ngoan, rất bện chủ, trở thành thành viên không thể thiếu trong gia đình. Tự nhiên biến mất làm gia chủ cũng phần nào cuống quýt. Tờ rơi tìm chó được in bằng màu. Trên cùng có dòng chữ rất rõ ràng “Mướp Mướp” (tên con chó). Xem ra chủ nhà rất thiết tha tìm lại chó vì bên dưới còn viết rõ, hậu tạ tiền mặt hai vạn tệ. Với số tiền ấy có thể nuôi sống năm miệng ăn.
Khương Phượng đùa vui “Thôi chúng ta đừng về nhà nữa, ngay lập tức đi tìm con chó ấy. Tìm thấy mình có thể nghỉ luôn hai tháng”. Nhưng trong số chúng tôi cũng chẳng ai nghĩ con chó ấy bị chúng tôi tìm thấy thật.
Vương Nhuệ cắm chìa khóa vào ổ, bổng cau mày nói “Trong phòng có mùi gì lạ?”. Bốn chúng tôi bước chân vào cũng ngửi ngay thấy mùi lạ. Như có thứ gì đó bị thối nát.
Khương Phượng hỏi “Nhà chúng ta có chuột không?”
“Có lẽ nào chúng ta đi xa mấy ngày nên bọn chuột bị bỏ đói chết lăn quay ra rồi.”
“Cũng khó nói.”
Hoắc Hà nói “Mà không chắc cũng có thể chính là con chuột mà vẫn tha đồ của chúng ta thì sao?”
Câu nói vừa dứt làm chúng tôi nhớ ra. Tất cả cùng nhìn ra ban công. Mở cửa ban công, thì quả nhiên mùi hôi thối bốc lên sặc sụa. Chẳng cần suy nghĩ chúng tôi cùng nhìn cái giá sách như cảm thấy có ẩn chứa điều gì. Tôi như cảm thấy tứ chi lạnh buốt nhớ về giấc mơ đêm qua, nghĩ về cái vắt qua eo tôi mềm mềm nhiều lông và nhớp nháp ấy bốc lên thứ mùi khăn khẳn. Nhưng không phải là thật! Mở được cánh cửa tủ ngay lập tức mùi hôi tanh xộc lên khắp phòng. Trần Hồ Huy bịt mồm lao thẳng vào nhà vệ sinh. Mướp nằm gọn trong tủ, thè lưỡi trợn mắt, toàn thân thối rữa và rỉ ra thứ nước vàng khè. Chủ nhân của nó không thể sống cùng nó được nữa rồi. Thật đau buồn. Chú chó bị nhốt trong giá sách.
Bốn chúng tôi bịt mũi lại, Trần Hồ Huy sau khi dốc hết ruột gan nôn ra hết mặt mày vẫn còn tái nhợt. Năm chúng tôi im lặng nhìn nhau cũng không biết nói gì. Sao có thể vậy được? Tôi chỉ là nằm mơ. Sao có thể thành sự thật được?
“Trước hết tôi nghĩ phải vứt xác con chó đi đã”. Khương Phượng nói và bắt tay ngay đi tìm giẻ lau, giấy vệ sinh, túi nilông.
“Từ từ đã! Muốn bị người ta bắt được à?”
Vương Nhuệ tóm lấy tay anh ta và quát.
“Thối như thế này chắc chắn bị phát hiện. Mà nếu chủ nhân con chó phát hiện ra thì chẳng cần biết mô tê gì sẽ khép cậu vào cái tội giết hại chó của người ta!”
Khương Phượng “Rõ ràng là giá sách giết nó chứ chúng ta nào có liên quan gì đâu?”
Vương Nhuệ “Ai tin cậu? Cái giá sách nhà tôi biết tự ăn trộm đồ,” cậu định để người ta bắt cậu vào bệnh viện tâm thần hả?”
Mà nói thì cũng có lý thật. Chúng tôi bịt khẩu trang thu dọn cái xác. Cẩn thận đút qua rất nhiều lần túi nilông định để đến tối mới mang đi chôn.
Lau chùi xong Khương Phượng than “Cũng may mà là một con chó chứ nó mà là một mạng người thì…”
Chúng tôi đều thừ người ra. Hoắc Hà “Nếu mà là người thật thì làm sao mà nhét vừa cái chỗ bé tí thế này được?”
Nghe cứ nói đó mà khí lạnh chạy khắp người tôi từ tay chân lên thẳng đỉnh đầu. Thế sao tôi lại bị nhốt vừa trong đó. Tôi vắt óc nghĩ ngay đến cảnh tượng của hai cơn ác mộng. Tôi có vẻ nằm cuộn rất tròn nhưng kể cả là diễn viên xiếc cũng không thể tròn hơn được nữa. Trời, vậy là tay chân tôi đều bị chặt ra vứt vào đó chăng? Bên cạnh Vương Nhuệ đang chỉ trích Khương Phượng.
“Chỉ được cái nói linh tinh, nếu thật có người bị nhét vào trong đó thì sao?”
Cái giả thiết đó mới hãi hùng làm sao. Bấy giờ chỉ có thể khẳng định một điều duy nhất đó là việc mất mất đồ mọi khi là không liên quan gì đến chứng bệnh mộng du như đã nói. Vì tất cả chúng tôi đều ở xa tít tắp ngắm trời ngắm đất.
Lúc nửa đêm, chúng tôi như kẻ cắp kẻ trộm tha cái xác xuống dưới nhà ném vào thùng rác. Trần Hồ Huy còn cẩn thận ném thêm vài túi rác lên trên để che đi cái xác. Về sau con chó chét có bị phát hiện hay không chúng tôi đều không biết. Nhưng trong lòng chúng tôi đều bị ám ảnh và sợ hãi rằng không biết trong cái giá sách ấy còn có thể xuất hiện món đồ gì đáng sợ hơn nữa. Sau sự thương lượng của cả nhóm chúng tôi quyết định đem vứt cái giá sách đi. Gắng hết sức bê đi thì chúng tôi đều nhận ra giá sách đã bị đóng đinh rất tốt. Nếu muốn gỡ được nó ra cũng tốn công sức lắm đây.
Hoắc Hà than “Cái ông già này đúng là điên khùng!”
Khương Phượng rất phẫn nộ “Chết tiệt… chém nát nó đi cho rồi!”
Quả nhiên không biết anh ta kiếm đâu ra cái rìu, hầm hầm tiến về phía giá sách.
Vương Nhuệ gọi với theo “Cẩn thận”. Không ngờ rằng cái giá sách chây ì đến vậy. Vết chém của Khương Phượng chỉ để lại dấu tích nho nhỏ, mờ mờ. Tiếng kêu thất thanh, bởi vì cái tủ gỗ quá cứng cái rìu bị bật ra rơi ngay xuống chân máu phọt ra, một vết thương to, và sâu hoắm còn may là chưa vào tận xương.
Chúng tôi cuống quýt đưa anh ta vào viện, khâu cho 20 mũi, trở về nhà không ái nói với ai câu nào và cũng chẳng ai dám động đến cái giá sách đó nữa.
Khương Phượng vẫn chưa tâm phục khẩu phục “Đã thế mang nó đốt quách đi cho xong!”
Vương Nhuệ lắc nguầy nguậy “Thôi đi, nếu đốt không cẩn thận rồi cháy cả nhà ý chứ”. Cái giá sách này thực sự như ma ý.
“Chúng ta tìm người hỏi thăm xem sao?”
Tôi tham gia “Có thể hàng xóng xung quanh có thể nói cho chúng ta biết điều gì đó về ông già ở ngôi nhà này!”
Chúng tôi gõ cửa vài nhà hàng xóm nhưng cứ hễ nghe nhà 402 và ông già chủ nhà là họ đều có biểu hiện không thiện cảm, chẳng nói gì thêm nữa. Có một bà lão khi đóng sầm cửa lại còn chửi thề “Loại vô phúc!”
Chúng tôi rất thất vọng. Xem ra ông con trai không dám ở cùng bố cũng chẳng cung cấp cho chúng tôi được thông tin gì hơn. Chúng tôi vừa ký một hợp đồng mới vẽ một bộ tranh t
Trang:
[<] 1,
4,
5,[6],
7,
8,
34 [>]Đến trang: