watch sexy videos at nza-vids!

Game điện thoại hot nhất việt nam

Kho game cực đỉnh 2012
sitemap.xml
[Nhịp Sống Wap] Wap thân thiện với dịch vụ tuyệt vời cho mobile !
.
Để lướt web nhanh và không bị lỗi khi dowload Các bạn nên tải trình duyệt web di động
[Opera mini 7.0]
Chiến Thần - Game Cày Level Hàng Khủng

Chiến Thần - Game Cày Level Hàng Khủng

Game hạng nặng đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level (Hỗ trợ Java/Android)

[Truyện ma]Bảy đêm quái đảng

  Kẻ cô đơn (Admin)
n ngoài đó.
Sáng sớm, tôi bị nhân viên khách sạn goi5day65.
Toàn thân đau nhức, cảm giác vô cùng khó chịu, đêm qua cơ bản là tôi chẳng ngủ được tí nào, hình ảnh về cô gái đó ám ảnh tôi cả ngày lẫn đêm. Tôi không biết tiếp theo sẽ phải làm gì nữa. Dù có trốn đi đâu rồi họ cũng tìm được ra thôi.
Điện thoại kêu, anh họ tôi gọi nói cháu tôi đang nghỉ hè nó muốn đến chỗ tôi chơi. Tôi như quá bất mãn, đã vậy thì chẳng sợ gì nữa. Chào đón tất cả.
Về đến nhà, cháu tôi đã đứng trước cửa. Lâu lắm rồi không gặp, nó lớn nhanh quá. Nhìn thằng bé, tôi cười từ xa. Thằng bé này rất hiếu động, thông minh đặc biệt được tôi quý mến.
“Đợi lâu rồi chứ gì? Chú có chút việc giờ mới về”. May mà nhà thằng bé cũng gần đây không bố nó đã không cho nó đi một mình sang đây.
“Cháu cũng mới đến!”
“Béo lên đấy, bố mẹ cho cháu ăn gì mà tốt thế?” Ôm thằng bé tôi thấy nó béo lên khá nhiều.
“Cháu muốn ăn món sữa dê rán của chú đấy”. Nó vừa nói xong đã thơm vào má tôi một cái.
“Ừ, cháu vào nhà đi, đợi một lúc chú sẽ làm cho nhé!” Cũng đã cuối thu rồi thời tiết cũng lạnh rồi, tôi để thằng bé vào trước, sợ nó ở ngoài lúc nữa sẽ không chịu nổi.
Tôi đi vào bếp tay dao tay thớt làm cơm, tự nhiên lóe lên một ý nghĩ loáng thoáng về chuyện bốn năm trước. Tôi và Vân Thọ tình cờ qua đây trong giờ đi thực tế môn sinh vật.
“Cứu tôi với!” Tiếng kêu của một cô gái từ trong công viên vọng ra.
“Tiếng gì đấy? Mau qua xem sao.”
Vth thấy một đoạn ông nước “Đợi đã”.
“Một đoạn ống nước có thể làm gì được anh?” Tôi vẫn cõng theo giá vẽ đi trước, chỉ quay người lại nhìn anh ta một cái.
“Xi!” Vân Thọ lúc này đuổi kịp tôi.
“Sao thế?” Chúng tôi đi đến chỗ rẽ, nhìn thấy một trai một gái…
“Tôi không biết, bên trong hình như…”
Một người đàn ông trung niên một tay cầm sắp báo, một tay chỉ về phía công vien, còn do dự chưa nói.
“Thả tôi ra, cứu tôi với!”
“Mau cứu người!”, nghe rõ tiếng kêu tôi định phá cửa vào.
Vân Thọ giữ tay tôi lại “Từ từ xem thế nào đã!”
Một người phụ nữ khác đang run lên bần bật, que đan và len trong tay bà lăn lông lốc. Bà nhìn thấy tất cả. Bà không dám kêu cứu vì chính người anh em của bà đang đe dọa cô gái đó.
“Mẹ kiếp, mày còn la lên tao giết chết mày ngay lập tức”. Cô gái như bị nhét giẻ vào mồm không còn kêu nổi nữa”.
“Không có gì cả, mau đi thôi”. Người đàn ông trung niên cũng sợ đã làm rơi hết báo trong tay. Ông ta vơ vội tất cả rồi bỏ chạy mà vẫn tranh thủ nói với người xung quanh hãy tránh xa, nên về nhà đi.
“Tôi đến cứu”. Tôi quá tức khí. Đám người này quá vô lương tâm.
Người phụ nữ chặn ngay lại không cho tôi bước một bước nào cả. Không biết ở đâu người phụ nữ gọi ra một con chó. Bà ta quát nó xông thẳng vào tôi.
Vân Thọ “Chạy mau!”
Con chó chồm lên người xô tôi ngã xuống đất. Con chó chết giẫm này nặng thật nó đè tôi không nhúc nhích được gì.
“Chạy nhanh!” Vân Thọ quay lại đập con chó vài gậy.
“Cứu ai, tự cứu mình đi không biết có thoát nổi không đây này”, anh ta kéo tay tôi chạy ra ngoài.
“Cứu tôi với”, tiếng kêu bị bỏ lại sau lưng.
“Cạch”, tiếng mở cửa kéo tôi tỉnh trở lại với hiện thực. Một nam một nữ ấy là thím Vương và anh Ba.
“Chú mua cái máy ảnh này bao giờ đấy?” Thằng bé tay cầm máy ảnh đi nhanh về phía tôi.
“Xoảng”, tôi không cầm chắc cái nắp vung rơi xuống đất kêu inh ỏi.
Thằng bé hí hoáy mãi vẫn chưa xem được hình “Chú chỉnh cho cháu với cháu không chỉnh được gì cả”.
Ánh sáng mặt trời soi lên cái máy ảnh lấp lánh. Tôi đã vứt nó đi rồi, sao vẫn còn nằm gọn trong tay thằng bé.
Không biết sao cái máy ảnh tự bật lại. Nó hướng ống kính vào tôi.
Tôi chết lặng người…
Chuyện kể đến đây Thẩm Thiên dừng. Mọi người đang bị cuốn hút, đưa mắt nhìn anh tò mò. Cô gái ấy chết oan, vẫn hận cái thế giới này mà chưa đầu thai. Cô ta nghĩ rằng thấy chết như vậy mà không cứu tức là đồng mưu. Đáng nhẽ thấy chuyện bất bình phải ra tay giúp đỡ mới đúng.
Câu chuyện đêm nay đã hết. Ai về nhà đấy. Thẩm Thiên về phòng thấy căn phòng như đóng băng. Gió lùa vào lạnh quá. Tôi nhớ là ra khỏi nhà mình đã đóng cửa rồi cơ mà, vừa nghĩ vừa tiến đến đóng cửa lại.
Đóng cửa rồi mà Thẩm Thiên vẫn thấy gió thổi. Một linh cảm trong phòng như có ai đó ẩn trốn đâu đấy. Tắt đèn đi ngủ anh ta nghĩ đúng là giữa đêm hôm không nên kể chuyện ma làm gì.
Thẩm Thiên nằm gọn trong cái ổ của mình mãi mà không ngủ được. Dậy bật đèn, có ánh sáng anh dũng cảm thấy bớt căng thẳng hơn. Trời lạnh, có lẽ phải đổi cái chăn dày hơn rồi. Mở tủ, một cái xác người.
“Người đâu! Mau đến đây!”
Hàng xóm chạy sang, không biết có chuyện gì.
“Có người… trong tủ…”
Mọi người an ủi anh “Cậu nhìn nhằm rồi. Hoa mắt nên tự mình dọa mình thôi”.
Thấy mọi người không ai tin mình, Thẩm Thiên bảo họ vào mà xem. Cứ vào mở ra sẽ biết hiện trường.
Mọi người còn cười không ngớt. Vừa mới kể chuyện ma xong bị ma dọa trông không còn ra cái bộ dạng gì nữa cả.
Đèn cầu thang hỏng rồi, có mấy người tay cầm đèn pin quăng quăng soi vào mọi ngõ ngách. Thẩm Thiên sang phòng Thượng Gia Bằng, sống chết gì cũng không đi đâu.
Họ đến trước cái tủ, phát hiện cánh cửa không đóng lòi ra một mảnh vải đen. Cái tủ cao thế này có thể nhét được cả mấy cái xác ý chứ.
Mọi người cứ nhìn chằm chằm cái tủ rồi lại nhìn tôi mà chưa ai dám lại gần hơn. Cuối cùng cũng có ngươi to gan mở một cách từ từ. Anh ta nhìn ngay thấy mặt của cái xác chết. Định sập cửa vào nhưng đứng lúc lực quá mạnh làm cái xác đổ ầm ra ngoài.
Cái xác cứ cứng đơ như vậy nằm trên đất.
“Mau báo cảnh sát!”

Không dám động vào cái xác, họ nghiêng người nhìn mới phát hiện cái xác đó là Vương Thổ. Vừa cúp máy, hai đồng chí cảnh sát đã đến. Họ điều tra tình hình, lấy khẩu cung chúng tôi. Trong lúc khám xét hiện trường các đồng chí công an cũng thấy nơi đây kì quái. Đèn thì nhấp nha nhấp nháy, liên tục có bóng người bay qua bay lại. Nhưng nhìn thấy điệu bộ bình tĩnh của họ chúng tôi cũng đỡ hoảng hốt. Cảnh sát thấy vô cùng khó hiểu khi trong phòng không hề để lại dấu vết vân tay, dấu giày, tóc hay đầu mẩu thuốc lá của Vương Thổ. Không có lời giải thích nào hợp lý, vụ án đi vào ngõ cụt.

Đêm thứ ba: NGƯỜI BẠN CHAT GIẤU MẶT
Cái chết của Vương Thổ ám ảnh bầu không khí của cả Hội kể chuyện ma. Cái chết lúc nào như cũng treo lơ lửng trên đầu chúng tôi. Chẳng ai biết anh ta vì sao mà chết, mà làm sao lại nhất nhất là trong cái tủ đó.
Thẩm Thiên vô cùng sợ hãi, lo lắng rằng kể xong chuyện ma anh ta sẽ là người bị giết. Mà không biết được sẽ chết theo kiểu như thế nào?
Trong thâm tâm mọi người đều đặt dấu chấm hỏi “Hội kể chuyện mà” có nên tiếp tục hoạt động nữa hay không? Yên lặng một lúc có người nói “Đây chỉ là một trò chơi, sao có thể mất mạng được? Nhất là mọi người cũng chưa từng nhìn thấy ma. Những câu chuyện ma bịa ra chỉ để dọa mọi người mà thôi. Nghe chuyện ma dẫu sao cũng phải cảm nhận được chất ma. Còn trên thức tế có ma hay không chúng ta đều không biết”.
Có thể thanh niên thích khám phá tâm lý. Có thể cảnh sát tình cờ đến điều tra. Cũng có người muốn thế hiện phong cách riêng giữa đám đông. Nhưng vào cuối tuần sau mọi người vẫn tập trung đến đây.
“Thẩm Thiên sao không đến?”
Mấy hôm nay không thấy anh ta, có lẽ bị dọa sợ hết hồn hết vía rồi.
“Chúng ta đi xem sao!”
Khi mọi người đến phòng Thẩm Thiên lúc đó anh ta còn nằm trên giường chẳng nói câu nào cả.
Chúng tôi mỗi người một câu khuyên
Trang:[<] 1,13,14,[15],16,17,34 [>]
Đến trang:
TRANG CHỦ NHỊP SỐNG
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay

Powered by XtGem- 2012
Copyright © 2012, nhipsong.sextgem.com

Game điện thoại ¬ Hình nền HD