c cháu hãy nói xem chú có thể giúp được gì được nào?
- Về vụ mất chó, Hannibal nói, chú có ý kiến riêng nào có thể giúp tụi cháu về một hướng tìm tòi nào đó không ạ?
- Rất tiếc là không. Chú chỉ biết những gì đài nói. Tốt nhất là các cháu trực tiếp với chủ nhân mấy con chó đó.
- Từ trước đến nay, chủ chó duy nhất mà tụi cháu có nói chuyện là ông Allen, láng giềng của chú - Hannibal nói, ông ấy cũng có cho chúng cháu một thông tin nhưng… hơi khó tin.
- Thế à? Ông Shelby nhướng cặp lông mày lên. Chuyện gì vậy?
- Thì… cái khó là cháu không biết cháu có quyền nói ra không...
- Sao lại không?
- Cháu sợ ông Allen phiền nếu cháu tiết lộ những gì ông ấy đã nói. Xin lỗi chú...
Ông Shelby nhún vai.
- Chú nghĩ rằng trong nghề các cháu, nên giữ bí mật nghề nghiệp tuyệt đối. Các cháu không được nói ra những gì thân chủ đã tâm sự.
- Dạ đúng, thưa chú. Nhưng cháu thấy lạ rằng chú không kể với cháu một chuyện giống như ông Allen. Ông ấy đã nhìn thấy một cái gì kỳ lạ gần đây... và chính chú cũng đã có thể nhìn thấy nó...
Ông Shelby mỉm cười.
- Cháu nói gì mà khó hiểu thế. Chú có thể nói cho cháu cái gì? Chú đã có thể nhìn thấy cái gì? Cháu có thể nói rõ hơn được không?
- Đúng rồi đó, Babal ơi! Peter nóng lòng cắt ngang. Thưa chú, điều mà đáng lẽ Hannibal phải nói cho chú biết, là ông Allen đã nhìn thấy một con rồng hiện ra từ đại dương tối hôm qua.
Thám tử trưởng có vẻ không hài lòng về sự can thiệp của bạn mình:
- Peter ơi, cậu nói nhiều quá đấy! Cậu không có quyền tiết lộ những thông tin của thân chủ chúng ta.
- Xin lỗi, Peter xấu hổ nói. Mình quá căng thẳng khi nghĩ đến chuyện đó.
- Một con rồng hả? ông Shelby chưng hửng hỏi lại. Đó là cái mà ông Allen khẳng định đã nhìn thấy sao?
Hannibal phân vân. Rồi cậu nhún vai. Dù gì, Peter đã lỡ miệng rồi!
- Ông Allen không muốn tiết lộ điều ông ấy đã thấy vì sợ người ta nghĩ ông ấy điên. Nhưng ông ấy chắc chắn đã không nhìn lầm! Đúng là ông ấy đã nhìn thấy một con rồng!
- Không thể nào được! ông Shelby vừa nói vừa lắc đầu.
- Ông ấy không chỉ nhìn thấy rồng thôi! Ông ấy còn nghe tiếng rồng nữa! Bob nói cho rõ hơn. Con rồng đã trốn vào cái hang ở dưới nhà ông ấy.
- Nghĩ lại, Hannibal nói, chú biết chuyện là tốt hơn, chú ạ. Nếu con rồng đó có thật, thì chú phải thận trọng. Chú hãy coi chừng khi xuống bãi biển.
- Cám ơn lời khuyên của cháu, nhưng chú ít khi đến gần bờ nước lắm. Còn về mấy cái hang trong vách đá, chú đã biết nên phải thế nào từ lâu lắm rồi. Vào trong đó nguy hiểm lắm.
- Nguy hiểm à! Tại sao vậy? Bob hỏi.
- Không chỉ vì có con rồng làm nhà trong đó, ông Shelby vừa nói vừa mỉm cười. Hang đã có tiếng xấu từ lâu rồi! Đất hay bị sụt lở dọc theo bờ. Những ai mạo hiểm vào những cái hang ấy có thể bị chôn sống.
- Nghe nói thời xưa, bọn cướp biển và bọn buôn lậu dùng hang làm nơi ẩn náu.
- Ồ, chuyện đó thì xưa lắm rồi! Còn về chuyện đất sụt lở, thì các cháu đi một vòng ra vách đá là biết ngay. Đã có mấy cái biệt thự bị chôn vùi hoàn toàn.
Ông nhìn ba cậu bằng cặp mắt sáng:
- Chú biết các cháu đang nghĩ gì. Chú cũng đã từng là thiếu niên mà. Chú nghĩ rằng nếu chú bằng tuổi các cháu mà được nghe nói về rồng, là chú sẽ lật đật chạy ngay ra hang rồng nhìn vào đó. Các cháu đừng quên: mấy cái hang đó nguy hiểm lắm!
- Cám ơn chú đã báo, Hannibal nói. Vậy theo chú, con rồng của ông Allen không có thật phải không ạ?
Ông Shelby cười.
- Còn chính cháu nghĩ thế nào?
- Thì…
Ông Shelby cười.
- Thôi - Hannibal thở dài. Cám ơn chú đã dành thời gian tiếp tụi cháu. Có thể cuối cùng tụi cháu cũng sẽ biết được ông hàng xóm của chú thật ra đã nhìn thấy cái gì.
- Chú cũng mong như thế! Ông Shelby nói.
Ông Shelby đưa khách đến cửa và mở cửa ra. Hannibal bước ra cuối cùng. Khi cậu bước qua trước mặt người đàn ông tóc hung, ông thân thiện đưa tay.
- Chúc cậu may mắn nhé!
Hannibal bắt chặt bàn tay chìa ra.
- Cháu cám ơn chú.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Khi ấy Hannibal đưa mắt nhìn xuống và sững sờ. Cậu cảm thấy ớn lạnh xương sống.
Bàn tay phải của ông Shelby vẫn còn nằm trong tay của Hannibal.
Chương 6
BẮT ĐẦU RẮC RỐI
HANNIBAL buông “bàn tay” ra và thét lên một tiếng. Hai bạn nghe thấy và quay lại.
- Cậu làm sao thế? Peter hỏi.
- Ghê quá! Bob thốt lên. Bàn tay!
Hannibal ngắc ngứ:
- Bàn tay của ông Shelby, Hannibal nói rõ. Nó đã lìa ra khi mình bắt tay ông ấy.
- Sao! Không thể được!
Đúng lúc, có tiếng cười lớn phát ra từ bên trong căn nhà, tiếp theo đó là một cơn ho. Một lần nữa, ông Shelby bị sặc do cười. Hannibal đỏ mặt:
- Mình ngốc quá. Mình quên mất rằng ông Shelby rất thích đùa.
Cậu nhanh chóng lượm bàn tay lên và đưa cho hai bạn. Peter lắc đầu, nhưng Bob thì cầm lấy ngắm nghía.
- Trông y như thật - cậu nói. Một bàn tay giả tuyệt đẹp! Có thể ông Shelby có cánh tay giả và bàn tay bị đứt ra tình cờ khi ông ấy bắt tay cậu.
- Cậu nghĩ thế nào! Hannibal nói. Bộ cậu không nghe thấy ông ấy cười hả? Ông ấy đang trêu chúng ta. Lại một trò đùa của ông ấy nữa thôi! Ông ấy thích làm người ta sợ mà.
- Vui quá! Peter nói nhỏ và mím môi. Ta hãy nhanh chóng ra khỏi nơi này, trước khi ông ấy nghĩ ra một trò còn vui hơn nữa!
Bob vứt bàn tay giả đi. Ba cậu theo lối ra đi về.
- Coi chừng cái lồng hoa! Peter nhắc.
Tránh cái bẫy rào chắn, Ba Thám Tử đi ngoằn ngoèo ra đến cổng. Khi gần đến cổng, ba cậu đi chậm lại. Nhưng cổng mở ra nhẹ nhàng. Cả ba nhào ra đường.
- Rốt cuộc, ông ấy cũng không phải là người xấu lắm, - Bob tuyên bố khi đi xuống đường. Ông ấy đã có thể chơi bọn mình một cú cuối cùng với cái cổng.
- Cậu hãy khoan khen ông ấy - Peter càu nhàu. Mình chỉ yên tâm khi nào đi thật xa nơi này.
Khi đã cách khá xa, ba cậu hội ý.
- Bây giờ, bọn mình làm gì? Bob hỏi. Hay bọn mình chờ Hans đến?
- Mình, Peter nói, mình đề nghị vắt giò lên cổ chạy thẳng về Rocky. Khi bị nguy hiểm, khoảng cách không còn quan trọng nữa.
Hannibal nhìn đồng hồ.
- Ta còn ít thời gian. Các cậu nghĩ sao, nếu chúng ta đi đến chỗ cái hang?
Peter nhìn ra hướng vách đá.
- Ý cậu nói cái hang chỗ con rồng ẩn náu ấy hả? Vậy thì câu trả lời của mình như sau: gì cũng được, ngoại trừ chuyện đó!
- Đến lượt cậu cho biết ý kiến. Bob ơi! Hannibal vừa nói vừa quay sang "Lưu trữ và nghiên cứu".
- Mình nghĩ giống Peter - Bob thú nhận. Mà cậu cũng nghe ông Shelby nói đấy: nguy hiểm lắm. Mình không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu bọn mình gặp phải con rồng, nhưng mình chắc chắn là không tệ hơn việc bị chôn sống đâu!
Hannibal bước ra bờ vách đá. Cậu đặt tay lên tay cầm của bậc thềm bằng gỗ rất dốc dẫn xuống bãi biển và tuyên bố.
- Ít nhất ta hãy thử nhìn qua địa điểm! Như vậy khi về tới nhà, ta có thể suy nghĩ rõ hơn về tình hình.
Rồi không chờ trả lời, cậu bước xuống vài bước, và biến mất khỏi tầm nhìn của hai bạn. Peter nhìn Bob, cằn nhằn:
- Tại sao quyết định của cậu ấy lại luôn luôn có ưu thế, cả khi cậu ấy chống lại hai ta?
- Có lẽ tại cậu ấy có ý chí mạnh hơn bọn mình… hay bởi vì bọn mình dễ chịu hơn cậu ấy!
- Đúng, chắc là như thế! Còn bây giờ, có lẽ ta nên nhanh chóng đi theo cậu ấy, trước khi ông Shelby lại cho một vật biết bay nào đó đuổi theo bọn mình... hay ông Carter chọn bọn mình làm bia!
Peter cũng nắm tay cầm và bắt đầu đi xuống. Bob bước theo. Bậc thềm bằng gỗ, chật hẹp và cũ kỹ, càng lúc càng khít với nhau hơn. Mặc dù thang rất dốc, nhưng cả hai cậu thả tay cầm ra để đi nhanh hơn. Hannibal quay lại và thấy hai bạn, không những đã chịu đi theo mình rồi, mà còn cố gắng bắt kịp. Cậu mỉm cười. Tuy mập mạp, Hannibal vẫn rất nhanh nhẹn khi cần... Cậu tăng
Trang:
[<] 1,
4,
5,[6],
7,
8,
19 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay