ín giờ kém mười. Peter đến lúc chín giờ đúng. Hannibal thông báo ngay tin mới:
- Thợ gốm đã biến mất!
- Biết rồi! Bob nói. Anh Hans có lên thành phố đi công chuyện và gặp mẹ mình. Nghe nói Thợ gốm bỏ xe lại trước Thiên Đường Đồ Cổ, rồi bốc hơi mất...
- Đúng vậy! Xe Thợ gốm đậu trong sân Thiên Đường Đồ Cổ. Không thấy Thợ gốm đâu, nhưng mình đã gặp được mấy người khách mà ông chờ.
- Cậu đã gặp được người phụ nữ đến nhà trọ Seabreeze Inn ở sau khi gặp tên trộm hả? Đến lượt Peter nói.
- Ôi, Hannibal thở dài. Rocky này nhỏ quá. Trong nháy mắt là mọi người biết mọi tin!
- Mình gặp chú Haines, - Peter giải thích. Không ngờ ông Thợ gốm mà cũng có gia đình!
- Có những chuyện còn khó tin hơn nữa kìa! Hannibal tuyên bố. Các cậu đã biết rằng có hai người lạ đến ở trong ngôi nhà trên đồi không?
- Ngôi nhà trên đồi à? Peter sửng sốt hỏi lại. Nhà đó đâu có ở được! Sắp sụp đổ rồi mà!
- Vậy mà hôm nay vẫn có người đến xem. Do tình cờ, hai người lạ đó lại ghé đây lúc sáng nay để hỏi đường. Thêm một chuyện tình cờ nữa, đúng lúc đó lại có mặt Thợ gốm. Hai người lạ mặt đã thấy Thợ gốm và ông cũng thấy họ. Ngôi nhà trên đồi nằm phía trên cao và nhìn xuống nhà của ông Thợ gốm.
- Cậu nghĩ Thợ gốm biết hai người kia hả? Bob hỏi.
- Mình không dám chắc, Hannibal thở dài. Nhưng có một người lạ có vẻ là người châu Âu. Người kia trông rất lạ, hoàn toàn trọc đầu. Hai người nói với nhau bằng một thứ tiếng mà mình không nhận ra được. Thợ gốm nhìn họ bằng ánh mắt rất lạ. Tay ông cứ bám chặt vào mặt dây chuyền đeo ở cổ. Sau khi hai người lạ đi rồi, ông Thợ gốm bị chóng mặt. Mình chạy đi lấy ly nước cho ông, trở ra là ông đã biến mất!
- Lúc đến đây, trông ông có vẻ khỏe không? Bob hỏi.
- Hoàn toàn mạnh khỏe, Hannibal cam đoan. Thậm chí ông có vẻ vui là sắp có khác. Nhưng sau khi hai người lạ đến, ông lại biến mất luôn… Bây giờ nghĩ lại, cách ông cầm mặt dây chuyền hoàn toàn không bình thường. Dường như ông muốn giấu nó đi.
- Mặt dây chuyền có hình đại bàng phải không?
- Phải. Đại bàng hai đầu… Có thể là mẫu hình do ông Thợ gốm tự nghĩ ra hay một cái gì đó khác… chẳng hạn như biểu tượng có ý nghĩa nào đó đối với hai người lạ.
- Có thể là quốc hiệu, Bob gợi ý. Quốc hiệu của một nước nào đó! Mình sẽ tham khảo mấy quyển sách chuyên môn ở thư viện, xem có nói gì về đại bàng hai đầu không.
- Tốt! Hannibal tán thành rồi hỏi thêm Peter, dường như cậu quen với ông Holtzer, đúng không?
- Ông môi giới bất động sản phải không? Có, thỉnh thoảng ông ấy nhờ mình cắt cỏ ngoài vườn. Nhưng để làm gì.
- Bởi vì, nếu có ai thuê hay mua ngôi nhà trên đồi, thì chắc chắn ông ấy có hay biết. Ông ấy có thể mách cho cậu biết. Cậu hãy cố gắng tìm hiểu xem hai kẻ lạ kia là ai.
- Được. Mình sẽ lo chuyện này! Peter hứa.
- Tốt lắm! Hannibal lặp lại. Dường như thím Mathilda định đến Seabreeze Inn để làm quen và đề nghị giúp đỡ gia đình Dobson. Mình sẽ đi theo thím. Mình cũng sẽ cố gắng thu thập vài thông tin về một người câu cá nghiệp dư chạy chiếc xe Ford cũ.
- Thêm một kẻ mới đến thành phố nữa à? Bob hỏi.
- Mình chưa rõ lắm, Hannibal thú nhận. Có thể ông ấy chỉ ghé qua đây thôi. Rất có thể ông ấy đến từ Los Angeles và chỉ ở lại một ngày thôi. Nhưng nếu ông ấy ở lại Rocky và nếu có người thuê ngôi nhà trên đồi thì coi như có năm người lạ mới đến thành phố… Rất có thể một trong số đó đã đột nhập vào nhà Thợ gốm!
Chương 5
DẤU CHÂN LỬA
annibal ơi! Thím Mathilda ra lệnh. Cháu hãy mặc áo sơ mi trắng và áo vét xanh dương vào. Thím muốn cháu phải ăn mặc tử tế khi đến chào bà Dobson.
Chính thím Mathilda cũng đã sửa soạn chải chuốt. Thím không muốn trông mình giống như thím của một “tên trộm”. Hannibal thở dài, mặc đồ đẹp vào, rồi bước theo bà Jones đi đến nhà trọ. Gió biển đã xua tan sương mù ban mai. Có lẽ ngày chủ nhật này sẽ ấm và có nắng.
Cô Hopper, chủ nhà trọ Seabreeze Inn tử tế đón khách.
- Chào chị Jones. Hannibal, cháu khỏe không?
Sau khi hỏi thăm sức khỏe nhau, thím Mathilda trình bày lý do đến đây.
- Tôi được biết bà Dobson và con trai đang ở đây, phải không? Thím bắt đầu hỏi.
- Ồ, đúng! Thật tội nghiệp chị ấy! Trông chị ấy rất buồn và bị sốc khi đến đây hôm qua. Chị có biết là cảnh sát trưởng Reynolds đích thân đến đây hỏi cung chị Dobson không?
- Chắc là cũng phiền cô, thím Mathilda thông cảm nói. Này, tôi có thể gặp bà Dobson được không?
- Chị Dobson ở ngoài vườn. Ông Farrier đang an ủi chị ấy.
- Ông Farrier à? Hannibal lập lại.
- Phải… một khách trọ khác. Rất tử tế. Ông có vẻ rất quan tâm đến chị Dobson. Phải thừa nhận rằng chị Dobson là một phụ nữ xinh đẹp…
Thím Mathilda và Hannibal đi qua trước nhiều cánh cửa trong hành lang chính, rồi ra đến vườn sau nhà. Cả hai thấy bà Dobson và con trai đang ngồi uống nước. Cùng ngồi bàn với hai mẹ con là người câu cá có râu đẹp mã mà Hannibal đã gặp hôm qua. Ông đang tả Hollywood kỳ diệu cho mẹ của Tom nghe. Nhưng thay vì giúp vui cho bà, rõ ràng ông đang làm cho bà rất chán. Eloise Dobson tỏ ra vui mừng khi thấy khách tới bất ngờ.
- Chào! Tom nói và đứng dậy kéo hai ghế cho khách.
Thím Mathilda tự giới thiệu:
- Tôi là bà Jones, thím của Hannibal. Tôi đến để xác nhận với chị rằng cháu tôi không bao giờ đột nhập vào nhà riêng người khác với ý đồ xấu.
- Em hoàn toàn tin tưởng, bà Dobson trả lời với vẻ mặt mệt mỏi.
Rồi bà quay sang Hannibal:
- Hannibal à, tôi xin lỗi vì đã có thái độ thô lỗ với cậu. Nhưng hôm qua tôi hoàn toàn kiệt sức, lo sợ và căng thẳng. Tôi vừa mới thực hiện một chuyến hành trình dài bằng xe và tôi không gặp lại cha tôi từ lúc còn là một đứa bé. Tức là tôi hoàn toàn không nhớ gì về cha. Tôi đang lo lắng về cuộc gặp mặt. Rồi khi tôi đến thì thấy cậu đang trèo qua cửa sổ… nên tôi cứ tưởng cậu là trộm…
- Chuyện bình thường thôi, - Hannibal thừa nhận và ngồi xuống cạnh thím Mathilda.
Tom chạy đi lấy nước uống.
- Rồi cảnh sát có thái độ rất kỳ lạ đối với tôi, bà Dobson kể tiếp. Dường như người ta không tin tôi là con gái của… Ôi! Trời! Ba tôi biến mất một cách lạ lùng quá! Cả đêm tôi không ngủ được vì lo âu suy nghĩ!
- Tôi rất cảm thông với chị, chị bạn thân mến à! Người câu cá nói khẽ.
Ông còn làm động tác nắm tay bà, nhưng bà vội vàng rút tay lại.
- Đây là ông Farrier, - bà nói mà không nhìn ông. Còn đây là bà Jones... và Hannibal Jones...
- Cậu Hannibal và tôi đã gặp nhau rồi, ông tuyên bố. Đầu cậu thế nào rồi?
- Cháu khỏe rồi. Cám ơn.
Thím Mathilda không hề thích để cho người lạ xen vào cuộc hội thoại. Thím tấn công ngày:
- Chị Dobson à! Bây giờ chị định làm gì đây?
- Chắc chắn tôi sẽ không về nhà khi chưa biết được chuyện gì đã xảy ra với ba tôi, mẹ của Tom dũng cảm nói. Cũng may là tôi có mang theo bức thư cha viết mời tôi đến đây hè này… nếu tôi vẫn muốn đến. Lời mời không nồng nhiệt lắm, nhưng vẫn có mời. Tôi đưa thư cho ông cảnh sát trưởng Reynolds xem sáng nay. Thư có tiêu đề tên và địa chỉ ba tôi, chứng tỏ tôi nói thật. Cảnh sát trưởng Reynolds có phái người đến nhà coi nhà. Ông khuyên tôi không nên vào nhà cha tôi ở, nhưng nếu tôi vẫn muốn dọn đến ở, thì ông cũng không thể ngăn cản tôi được, ông nói thế.
- Chị có định đến đó ở không?
- Em nghĩ là sẽ đến. Chuyến đi cũng đã khá tốn kém rồi, và tôi không đủ khả năng tài chính ở khách sạn. Ôi! Tại sao cảnh sát không lùng sục vùng đồi để thử tìm cha tôi? Chị nghĩ sao hả chị Jones?
Hannibal trả lời:
- Không thể được, thưa cô. Dường như cha của cô tự ý biến mất. Ngoài ra có quá nhiều chỗ trốn trong vùng đồi, và khi đi chân không như thế, cha của c
Trang:
[<] 1,
3,
4,[5],
6,
7,
14 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay