n với tôi.
Hannibal đứng dậy.
- Chúng cháu xin phép bác ra về. Chúng cháu sẽ báo cáo bác về tiến triển của cuộc điều tra.
Ông Allen bắt tay cậu thám tử trẻ và tiễn ba cậu ra đến cửa...
- Một lần nữa, cám ơn các cậu nhé!
Bộ ba băng qua vườn và bước qua cửa hàng rào. Peter mỉm cười khi nhìn thấy Hannibal cẩn thận đóng cửa lại.
- Cậu muốn ngăn cản không cho con rồng vào, hả Babal?
- Mình không nghĩ chỉ một cái cửa có chốt là đủ để ngăn chặn một con quái vật, Peter ạ! Dù cửa có được giáp sắt cẩn thận, con rồng cũng sẽ nhanh chóng xông vào!
Peter rùng mình:
- Mình không thích cách cậu nói về con rồng chút nào! Cậu làm cho mình có cảm tưởng con quái đó đang rình rập đâu đây…
Peter quan sát con đường rồi nhìn đồng hồ.
- Anh Hans đâu rồi? Peter hỏi.
- Cậu cũng thấy là còn sớm quá mà - Hannibal nói. Chúng ta còn nhiều thời gian trước mắt.
Hannibal bước xuống khỏi lề và bắt đầu băng qua đường. Bob và Peter nhìn theo.
- Nhiều thời gian để làm gì? Bob hỏi.
- Để ghé thăm ông Carter - Hannibal nói. Và sau đó là nhờ Arthur Shelby. Bộ các cậu không thấy lạ sao, những người sống như thế lại không có chó để tự vệ hả?
- Thật ra thì không! Peter đáp. Nhưng bây giờ nghe cậu nói, thì mình cũng tự hỏi sao chính mình không mua chó để tự vệ! Mua một con chó đủ lớn để nuốt chửng con rồng cái một!
Hannibal mỉm cười. Hai bạn bước theo cậu. Căn nhà ông Carter nằm bên kia đường. Khu vườn được chăm sóc cẩn thận còn nhà thì mới sơn lại.
- Các cậu hãy lưu ý, Hannibal vừa nói với hai bạn vừa bước vào lối đi chính trong vườn - rằng ở đây, hàng rào được cắt cẩn thận, cỏ được cắt sát và rõ ràng luôn có người chăm sóc các bồn hoa. Ông Carter là người ngăn nắp.
Thám tử trưởng bấm chuông. Của vào gần như mở ra ngay. Một người cao lớn khỏe mạnh xuất hiện, ông ta có vẻ không dễ chịu lắm:
- Bọn nhóc kia, muốn gì hả?
- Thưa bác, chúng cháu xin lỗi là đến làm phiền bác. Hannibal lịch sự nói. Chúng cháu vừa mới đến thăm người láng giềng nhà đối diện với bác là ông Allen, con chó của bác ấy vừa mới bị mất, chắc bác cũng biết. Chúng cháu đến hỏi xem bác có thể cung cấp cho chúng cháu một thông tin nào đó liên quan đến vụ này không?
Mắt ông Carter khép nhỏ lại. Đôi mày rậm của ông cử động lên xuống một cách kỳ lạ. Nét mặt ông hung dữ lên.
- Ủa - ông la lên. Vậy là Allen bị mất chó hả? Giống như những người khác trong khu phố hả? Ồ thế thì hay quá! Hy vọng không bao giờ tìm ra mấy con chó mắc dịch ấy. Tôi rất ghét chó!
Ông nhìn xoáy vào ba thám tử. Nắm tay ông bóp chặt lại, tưởng chừng ông sẽ vồ lấy ba cậu.
Tuy nhiên Hannibal vẫn giữ được giọng nói bình tĩnh và thái độ thản nhiên để tuyên bố.
- Thưa bác, cháu tin chắc là bác phải có lý do chính đáng để ghét chó. Có thể xin bác giải trình chúng đã làm gì bác ạ...
- Chúng đã làm gì tôi à! Người đàn ông to tiếng - Chúng sủa và chúng tru lên hằng đêm. Chúng giẫm vào bồn hoa của tôi.Chúng phá bãi cỏ của tôi. Chúng làm ngã thùng rác của tôi và làm bẩn lề đường... Có thể các cậu thấy như vậy chưa đủ hả?
- Dạ, cháu rất tiếc cho bác, thưa bác. - Hannibal tử tế cam đoan. Bác biết không, đây là lần đầu tiên chúng cháu đến vùng này. Chúng cháu đang cố gắng tìm lại con chó của ông Allen. Nếu nó đã phá hại ở nhà bác, cháu tin chắc ông Allen sẽ đền bù cho bác. Ông ấy rất mến con chó, và ông ấy sẽ làm bất kỳ điều gì...
- Thế à! ông ấy sẽ làm bất kỳ điều gì hả? Vậy thì tôi cũng vậy, tôi sẵn sàng làm bất kỳ điều gì... Chờ một phút!
Ông Carter cúi xuống và lấy một cái gì đó phía sau cánh cửa. Ba cậu bạn chỉ kịp hốt hoảng nhìn nhau... Cánh cửa lại mở toang ra và ông Carter đang đứng thẳng trên ngưỡng cửa.
Lần này ông cầm trong tay một khẩu súng săn lớn.
- Đây là việc tôi sẵn sàng làm! Ông la lên với một giọng đầy đe dọa. Nhét đạn vào con chó mắc dịch kia! Mà nếu tôi có nhìn thấy đầu mõm con chó của Allen hay bất kỳ cơn chó nào khác, tôi nện cho nó một loạt đạn săn thú! Đó là điều tôi sẵn sàng làm!
Ông tỳ súng vào vai một cách đáng sợ.
Chương 4
NGƯỜI THÍCH ĐÙA
KẺ ĐIÊN KHÙNG giả vờ bấm cò.
- Tôi bắn rất giỏi, không bao giờ trật đích. Các cậu còn câu hỏi nào nữa không?
Hannibal lắc đầu, làm ngơ trước cây súng chĩa vào mình.
- Dạ không, thưa bác. Cháu xin lỗi đã làm phiền bác. Hen gặp lại bác ạ!
Ông Cater cười khẩy.
- Còn tôi thì không muốn gặp lại các cậu! Thôi, cút đi. Nhanh lên!
Ba thám tử bước lùi, nhưng vẫn theo dõi kẻ ghét chó.
- Quay lưng lại! Cater ra lệnh. Tôi không muốn người ta giẫm lên thảm cỏ nhà tôi.
Tim đập thình thịch, Ba Thám Tử quay lưng lại với con người khó tính và bước xuống lối đi.
- Đừng có chạy! Hannibal hổn hển khuyên. Hãy bước đàng hoàng.
Bob và Peter im lặng gật đầu, tự hỏi không biết ông Carter có bắn một phát sau lưng mình hay không. Đột nhiên có tiếng kêu cắc khiến ba cậu giật mình.
- Bình tĩnh nào các bạn ơi, Hannibal nói. Chỉ là ông Carter đóng cửa lại mà thôi.
Bob và Peter tiếc nhìn qua vai và tháo chạy khi không còn thấy kẻ thù của loài chó nữa. Ba cậu chỉ đứng lại sau khi chạy hết một nửa con đường... Không có ai đuổi theo cả. Cửa nhà ông Carter vẫn đóng kín.
- Ôi! Bob nói khẽ. Thoát nạn!
- Cây súng như thế, đâu phải chuyện đùa! Peter tuyên bố và lau trán. Mình tưởng ông ấy biến bọn mình thành ba cái bia chứ.
- Mình không nghĩ thế. Hannibal nói. Súng ông ấy cài chốt an toàn, mình thấy mà!
Peter và Bob tức giận nhìn bạn.
- Cậu biết mà không nói gì cho bọn mình hết! Peter la lên. Hèn gì cậu vẫn bình tĩnh !
- Khi huơ cây súng, Hannibal nói tiếp, ông Carter chỉ trút cơn giận ra mà thôi. Mình đã làm ông tức điên lên khi đề cập đến vấn đề chó!
- Dường như ông ấy có một đối tượng căm thù khác nữa: đó là con người!
- Lần sau, khi đến gặp ông Carter, ta sẽ thận trọng hơn.
Peter lắc đầu kịch liệt.
- Không, anh bạn ơi. Lần sau, cậu muốn làm gì thì cứ làm! Phần mình, sẽ không có lần sau nữa. Mình nhường cho cậu. Mình quên báo cho cậu biết da mình rất nhạy cảm. Da mình bị dị ứng với đạn súng săn.
- Mình cũng thế - Bob nói theo. Nếu có ai bắn vào mình, thì thà là bắn bằng súng nước thì hơn!
- Ta cần phải xem xét khả năng - Hannibal làm ngơ nói tiếp, ông Carter ấy đã đóng kịch. Trong trường hợp đó, rất có thể ông ấy dính líu đến những con chó mất tích
- Giả thiết có giá trị! Bob đánh giá.
- Ta phải so sánh phản ứng của Carter với phản ứng của kẻ mà ta sắp hỏi cung! Hannibal nói.
Peter quay sang Bob:
- Cậu ấy nói cái quái gì vậy? Peter hỏi.
Hannibal chỉ một ngôi nhà:
- Ông Allen đã nói về hai người hàng xóm không có chó. Chúng ta vừa mới gặp người đầu tiên, là ông Carter. Chứng ta còn phải thăm ông thứ hai: Arthur Shelby.
Một cái cổng cao ngang ngực bảo vệ ngôi nhà của ông Shelby. Phía sau là một ngôi nhà to lớn.
- Chỗ này có vẻ không nguy hiểm, Bob nói. Mình không thấy súng đâu cả.
- Và có vẻ không có ai rình mò bọn mình! Peter nói thêm - Hay ông Shelby không có ở nhà.
Hannibal bước một bước lên phía trước.
- Muốn biết dễ thôi, cậu tuyên bố. Ta chỉ cần vượt qua cái cổng này, rồi...
Hannibal bỗng im bặt. Hai bạn cũng đứng lặng. Cổng vừa mới mở ra, mà dường như không cần có người tác động vào.
- Cậu làm như thế nào vậy, hả Babal? Peter hỏi. Bộ cậu có theo học lớp ảo thuật à?
- Có thể là gió... Bob nói thêm.
Hannibal gật đầu. Cậu giang hai cánh tay ra, buộc hai bạn phải lùi và chính cậu cũng lùi lại. Cổng đóng lại như cũ.
Hannibal tiến lên một bước. Cổng lại mở ra. Thám tử trưởng mỉm cười.
- Đơn giản thôi - cậu nói. Cổng này mở ra đóng lại nhờ một tế bào quang điện. Có những cánh cửa hoạt động giống nh
Trang:
[<] 1,
2,
3,[4],
5,
6,
19 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay