Trung úy thở dài nhìn theo. Thợ gốm đâu có giàu có gì. Ông không có gì mà người khác ham muốn tước đoạt của ông.
- Chắc chắn ông phải có một cái gì đó quý giá, - Hannibal nhận xét. Nếu không tại sao có kẻ lại bỏ công đột nhập vào phòng làm việc của ông…
Chương 4
NĂM NGƯỜI LẠ
annibal từ chối lời đề nghị đưa về bằng xe của Haines.
- Cháu đi xe đạp đến đây, Hannibal giải thích. Bây giờ cháu đã thấy khỏe rồi!
- Cậu có chắc không? Viên cảnh sát vừa hỏi vừa chỉ cục u trên đầu Hannibal.
- Ồ, chỉ u đầu một chút thôi. Không sao đâu!
- Cậu cũng nên cẩn thận nhé, trung úy Mc Dermott nói khi Hannibal lên đường đi về. Cứ thọc mũi vào chuyện người khác, có ngày cậu sẽ bị rắc rối to đấy! Cậu cứ ở nhà, đừng đi đâu hết đấy. Cảnh sát trưởng Reynold sẽ cần nói chuyện với cậu.
Bỏ lại hai người cảnh sát phải chờ hai chuyên viên lấy dấu vân tay, Hannibal đạp xe đạp ra đường lớn. Hannibal lợi dụng lúc ít xe để chạy qua gần chiếc xe Ford cũ vẫn còn đậu bên kia đường. Đúng lúc đó, có người đi ra từ con đường mòn nối liền đường cái với bãi biển. Đó là người câu cá đẹp nhất mà Hannibal từng được thấy! Ông mặc áo vét màu xanh da trời, bên trong là một áo len trắng tinh như tuyết có cổ cao. Trên túi ngực áo vét, có huy hiệu trang trí. Quần màu xanh đậm hơn một chút rất hợp với áo vét. Người câu cá đội nón kết còn mới toanh, tưởng như hôm qua nón vẫn còn nằm ngoài cửa hàng.
- Chào cậu! Người câu cá nói khi thấy Hannibal.
Hannibal nhìn thấy một gương mặt dài nhỏ, rám nắng, đeo kính đen to và một bộ ria xám với hai mép cong lên, khiến người đánh cá có vẻ như kẻ đi chinh phục.
- Chú câu được nhiều cá không ạ? Hannibal hỏi thăm, sau khi liếc nhìn cần câu mới bóng của nhân vật lạ lùng.
- Rất tiếc là không! Cá không chịu cắn câu gì cả! Người đàn ông trả lời, rồi mở cốp chiếc xe Ford cũ để cất cần câu và đồ đạc câu cá vào. Có lẽ tôi chọn không đúng mồi. Phải nói thật rằng câu cá là một thú vui mới đối với tôi.
Điều này thì Hannibal đã đoán được trước rồi. Những người câu cá kỳ cựu mà Hannibal biết đều ăn mặc như người đi mua ve chai… Người đàn ông chỉ chiếc xe cảnh sát đậu trước nhà Thợ gốm.
- Có tai nạn à?
- Dạ không. Có lẽ là một vụ trộm.
- Xui quá, người câu cá vừa nói vừa đóng cốp xe lại.
Rồi khi mở cửa xe, ông nói thêm.
- Đây đúng là nhà của ông Thợ gốm danh tiếng, phải không?
- Dạ đúng.
- Ông Thợ gốm là người quen của cậu à? Cậu ở gần đây à?
- Dạ, nhà cháu ở gần đây, Hannibal thừa nhận. Còn ông Thợ gốm, thì ai cũng quen ông cả.
- Phải. Nghe nói ông làm được những món đồ đẹp lắm...
Ánh mắt người câu cá, phía sau cặp kính mát chuyển sang nhìn cục u trên đầu Hannibal.
- Cậu bị u đầu to thế...
- Cháu bị té.
- Cậu có cần tôi đưa về bằng xe không?
- Dạ không, cám ơn chú! Hannibal trả lời.
- Không à?... Ừ, cũng phải thôi, không nên leo lên xe người lạ mà, đúng không?
Nói xong, người câu cá phá lên cười, như thể đã nói được một điều hết sức khôi hài. Sau đó ông ngồi vào sau tay lái, nổ máy, vẫy tay chào Hannibal, rồi ra đi.
Hannibal nhanh chóng về đến Thiên Đường Đồ Cổ. Nhưng cậu không thèm vào cổng chính và chạy dọc theo hàng rào đến chỗ hình con cá thò đầu ra khỏi mặt nước để nhìn chiếc thuyền buồm đang chống chọi với cơn bão. Khi đến đó, Hannibal xuống xe đạp, ấn tay vào mắt con cá. Hai tấm ván ngã về phía trên ngay. Hannibal đẩy xe đạp vào chỗ hở, chui vào sân kho bãi đồ linh tinh.
Đó là lối vào bí mật số 1. Còn ba lối vào mật khác nữa. Thím Mathilda không biết lối vào nào. Hannibal đến góc sân gần với xưởng sửa chữa vặt. Có tiếng thím đang ra lệnh cho anh Hans tân trang lại mấy ghế vườn mới mua về. Bà Jones không thể nhìn thấy cháu mình được, vì có một đống đồ linh tín chắn mất tầm nhìn. Hannibal mỉm cười, kê xe đạp vào cái máy in cũ, kéo tấm lưới cuối xưởng ra, rồi bò vào đường hầm số 2.
Đường hầm này gồm những khúc ống gang cũ, có lót những mẩu thảm cũ. Lối đi bí mật này dẫn đến một cửa sập mở vào bên trong xe lán mà Ba Thám Tử Trẻ dùng làm bộ tham mưu. Khi đã vào trong xe lán, Hannibal nhấc ống nghe máy điện thoại đặt trên cái bàn viết nhỏ.
Cũng như mấy lối vào bí mật, máy điện thoại này không hề được thím Mathilda biết đến. Hannibal và hai người bạn là Peter Crentch và Bob Anday đã tự bỏ tiền túi để lắp đường dây điện thoại này. Cước phí cũng do ba bạn tự trả lấy. Cả ba đều kiếm được ít tiền khi làm việc cho chú Titus. Ngoài ra, có khi ba bạn cũng thu được những khoản tiền khá lớn khi giải được những vụ rối rắm nhờ tài thám tử.
Hannibal quay số của Peter. Peter gần như bắt máy trả lời ngay.
- À! Cậu đó hả Hannibal? Peter vui vẻ reo lên. Mình rất vui là cậu gọi cho mình. Cậu có muốn chiều nay bọn mình đi bơi không?
- E rằng mình không có thời gian, Peter à, Hannibal thở dài.
- Thím Mathilda lại có việc hả?
- Chú Titus vừa mới mua được một lô ghế vườn cũ bị sét. Anh Hans được giao nhiệm vụ cạo rỉ ngay khi anh ấy làm vệ sinh xong cho bộ bàn ghế... tóm lại, khi thấy mình là thím Mathilda sẽ chụp cổ ngay để giúp anh Hans.
- Vậy thì chúc cậu vui vẻ nhé! Cạo rỉ và sơn phết cho tốt nhé!
- Cám ơn cậu! Nhưng mình gọi cậu vì chuyện khác... Cậu có thể ghé qua bộ tham mưu lúc chín giờ tối nay không?
- Được, mình sẽ đến.
- Qua ngả Cánh Cửa Đỏ, Hannibal chỉ dẫn trước khi gác máy.
Sau đó thám tử trưởng gọi cho Bob Andy. Bob đang ở thư viện, làm việc bán thời gian, nhưng mẹ Bob hứa sẽ nhắn lại cho Bob. Mẹ của Bob đã quen với kiểu ăn nói lạ lùng của ba thám tử, nên bà không hề tỏ ra ngạc nhiên khi ghi lại những từ ngữ bí ẩn này: “Ngả cánh cửa đỏ. Chín giờ”.
- Được rồi, Hannibal. Ghi lại rồi. Bác sẽ nói với Bob ngay khi Bob về.
Hannibal cảm ơn bà Andy, rồi rời khỏi xe lán, lấy xe đạp... trở vào nhà qua cổng chính.
Thím Mathilda đang đứng chờ cạnh văn phòng.
- Thím định gọi cảnh sát rồi đó, thím Mathilda nói. Sao cháu về trễ thế?
- Thợ gốm không có ở nhà, Hannibal giải thích, nhưng khách của ông đã đến rồi.
- Sao cháu không dẫn khách về đây? Thím đã nói là thím có thể tiếp họ mà!
Hannibal cất xe đạp cạnh văn phòng rồi trả lời:
- Họ tưởng lầm cháu là kẻ xấu. Họ thích ra nhà trọ hơn... ở Seabreeze Inn. Một người phụ nữ trẻ, bà Dobson, và con trai tên là Tom. Bà ấy tự xưng là con gái của Thợ gốm.
- Con gái Thợ gốm! Thím Mathilda chưng hửng thốt lên. Thật là buồn cười! Thợ gốm làm gì có con gái!
- Thím có chắc không? Hannibal hỏi.
- Ơ... dĩ nhiên. Ông ấy chưa bao giờ nói đến... ơ ơ... Hannibal! Tại sao họ lại tưởng lầm... cháu nói sao nhỉ? À... phải!... Cháu là kẻ xấu?
Hannibal cố gắng giải thích thật ngắn gọn vụ đột nhập vào phòng làm việc của Thợ gốm.
- Hai mẹ con Dobson tưởng cháu tự ý chui vào nhà với ý đồ xấu. Hannibal kể.
- Trời đất! Thím Mathilda phẫn nộ thốt lên. Xem đầu cháu kìa, Hannibal ơi! Theo thím vào nhà! Thím sẽ đắp đá lên trán cháu.
- Thím Mathilda à, cháu xin thề là cháu không hề cảm thấy choáng nữa.
- Còn cục u trên đầu, còn đau không?... Vào nhà! Nhanh lên.
Thím Mathilda không những chăm sóc thuốc men cho cháu, mà còn chuẩn bị thêm một khúc bán mì kẹp thịt và một ly sữa... nhưng đến giờ ăn tối, thím Mathilda mới cảm thấy yên tâm khi nghĩ rằng cục u này chỉ là một trong hàng trăm cục u khác mà Hannibal từng bị trong đời, và vẫn qua khỏi. Sau khi rửa chén nhanh, thím Mathilda để cho Hannibal lau khô chén dĩa và lên phòng gội đầu.
Còn chú Titus ra ngồi xem truyền hình và chẳng bao lâu chú thiếp đi trước màn ảnh nhỏ. Mỗi khi chú ngày, bộ ria của chú rung lên. Hannibal rón rén rời khỏi nhà đến Bộ tham mưu của Ba thám tử trẻ.
Mới tám giờ rưỡi, Bob đến lúc ch
Trang:
[<] 1,
2,
3,[4],
5,
6,
14 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay