t tiếc là không có thời gian trả lại cho chủ của chúng. Nhờ các cậu làm giúp việc này. Cám ơn trước nhé.
Huganay gác máy.
Hannibal cũng gác máy xuống. Ba thám tử nhìn nhau . . .
Rồi sau một hồi:
- Bob ơi, cậu có địa chỉ chứ? Hannibal hỏi.
- Ghi rồi - lưu trữ viên đáp. Vậy là bọn mình sẽ trả lại được con Shakespeare và Patapon cho chủ của chúng. Nhưng phần còn lại ông ấy nói có nghĩa thế nào nhỉ? Bọn mình mà đánh bại ông ấy sao?
- Có thể là ông ấy nói quá đáng - Peter bình luận. Mình chỉ đánh bại có mình tên Adams thôi. Mà mình chỉ đánh có một cú duy nhất! Ê Babal, sao cậu lại nhìn mình thế kia?
Hannibal, hơi thở hơi bị ngắn, hỏi:
- Câu sáu nói sao?
- Hãy tìm thật kỹ, phía sau đống xương, dưới mấy khối đá, trong lỗ, có một cái hộp không khóa. - Bob trả lời.
- Mà tên Lester thô bạo đã tìm ra cái hộp của ông Silver chính phía sau đống xương và dưới mấy khối đá - Peter lưu ý.
- Đúng. Hannibal nói. Nhưng hộp lại đóng kín bằng ổ khóa. Đó đâu có đúng là cái mà ông Silver gọi "một cái hộp không khóa".
- Phải - Peter kêu. Chắc là phải có cái khác. Mà không, không thể được. Nếu có Lester đã tìm ra rồi.
- Lỡ hình dạng không giống cái hộp thì sao? Hannibal bắt bẻ. Bob ơi, cậu hãy nhắc lại giùm mình câu số bảy.
- Đồ ma lanh, đừng có hăng lên như thế, - Peter đọc thuộc lòng. Bọn mình đã nghe chính con Scarface nói.
- Còn nữa: Tao cũng muốn cho mày cái rỉ, nhưng mày sẽ không biết phải làm gì, - Bob nói thêm. Dù sao, đó cũng là theo phiên bản của Râu Đen. Còn "cái rỉ" tất nhiên là rỉ tai một thông tin nào đó, nhưng có vẻ là một thông tin giả quá.
- Có thể - Hannibal trả lời, nhưng không chắc. Có thể sự khó hiểu ở đây là cố tình, và nếu đúng vậy thì chỉ cần nghiên cứu chỉ dẫn thật kỹ. Peter à, cậu gọi cái vật mà cậu vừa mới đặt trước mặt trên bàn là gì?
Peter nhìn vật đó.
Bob cũng nhìn vật đó.
- Đó là một khúc ống cũ bị... rỉ - Peter nói.
- Do đâu mà cậu có nó?
- Mình lượm được nó dưới đất, ở nghĩa trang và mình đã dùng nó để đập vào tên Adams.
- Tại sao nó lại nằm dưới đất? Có phải do tên Lester tìm thấy trong đống đá và vứt nó ra không?
- Đúng - Peter nghẹn ngào nói.
- Cậu có để ý rằng cái ống rỉ này được bịt kín ở hai đầu để tránh không cho hơi ẩm vào không? Hannibal hỏi.
- Gần như đấy có thể gọi là một cái hộp... Bob rụt rè gợi ý.
- Không có khóa - Peter nói thêm.
- Một cái hộp không có khóa - Hannibal nói. Một cái hộp kín để tránh ẩm, bụi, côn trùng. Một cái hộp có thể kín cả thế kỷ nếu cần. Một cái hộp lý tưởng để cất một vật quý. Và chúng ta đã mang theo về nhà!
Peter đang cố gỡ hai cái nút đậy kín hai đầu ống.
- Chắc quá có lẽ phải lấy kềm...
Peter đi sang căn phòng bên cạnh và trở về cùng cái kềm.
- Cậu mở ra đi - Hannibal ra lệnh. Chính cậu tìm ra nó mà.
Ba thám tử nín thở.
Peter kẹp lấy cái nút thứ nhất. Sau khi vặn vẹo vài cái, nút rời ra, nút thứ nhì cũng vậy.
Peter thò ngón tay vào trong ống. Bên trong ống có phủ một lớp nhựa đặc biệt ngăn cách không để sắt rỉ chạm vào phần chứa bên trong. Một cuộn vải xuất hiện và từ từ rơi xuống bàn.
- Vải… Hannibal nói nhỏ. Có thể cuộn lại mà không bị hư. Peter ơi, cậu mở cuộn vải ra đi.
Peter tháo nhẹ nhàng rồi trải dài ra. Ba thám tử mở căng mắt ra nhìn.
Bức tranh khoảng năm mươi centimét nhân ba mươi. Dù có mù tịt về mặt nghệ thuật, ba thám tử cũng không thể nào lầm được: bức tranh vẽ hình một cô gái chăn cừu xinh đẹp tay ẵm một con cừu con có một chân bị thương, đúng là của một họa sĩ bậc thầy. Màu sắc rực rỡ không hề bị phai.
Bức tranh bị mất được tìm thấy trở lại.
- Một mảnh cầu vồng, Hannibal nói. Hèn gì John Silver nói về bức tranh như thế.
Khi nghe hai từ “John Silver" và “bức tranh”, con yểng đang ngủ gật đột nhiên tỉnh táo lại. Nó vỗ cánh hai lần, rồi nói:
“Nghệ thuật, đúng là nghệ thuật! Mình đã bảo là nghệ thuật mà!"
Sau đó, nó rúc đầu xuống cánh, rồi ngủ luôn.
Nhưng ba thám tử rùng mình từ đầu đến chân; ba cậu có cảm giác là chính giọng nói của ông John Silver quá cố vừa mới vang lên.
Chương 20
CUỘC HẸN VỚI ALFRED HITCHCOCK
ALFRED HITCHCOCK, nhà đạo diễn lừng danh, đang chễm chệ trên chiếc ghế bành sau bàn làm việc, khi ba thám tử được mời vào văn phòng của ông.
- Mời ngồi, ông Hitchcock nói. Tôi tiếp các cậu ngay đây.
Ba thám tử ngồi xuống. Sau một hồi, Alfred Hitchcock đẩy những tờ báo ông đang xem ra và dò xét nhìn Ba Thám Tử Trẻ.
- Sao! Ông nói. Tôi nhờ các cậu tìm lại giúp một con két bị lạc, các cậu lại tìm ra một tác phẩm thời kỳ Phục hưng! Kết quả: các cậu được đăng hình trên báo! Vậy mà gọi là làm việc à?
- Dạ thưa bác, chỉ được đăng trên báo địa phương thôi ạ. - Hannibal kính cẩn bắt bẻ. Mấy tờ báo lớn ở Los Angeles chỉ nói đến một bức tranh "được phát hiện trong một đống đá tại nghĩa trang Merita bởi vài cậu thiếu niên".
- Thậm chí không có nêu tên nhóm của tụi cháu nữa! Peter than phiền.
- Có thể, ông Hitchcock thừa nhận. Nhưng trái lại, tờ Thông tin Rocky nói rất nhiều về các cậu.
Nhà đạo diễn vĩ đại huơ tờ báo có nhiều hình ảnh minh họa.
- Đây là Hannibal Jones cùng chiếc Rolls nổi tiếng. Còn đây là cả ba cậu cùng với bức tranh mà các cậu đã phát hiện. Còn đây là tựa đề cho một bài năm cột: Ba thiếu niên thành phố tìm ra một tác phẩm bị đánh mất. Không biết các cậu còn muốn gì hơn nữa để quảng cáo cho mình.
- Dạ đúng, thưa bác - Hannibal công nhận. Sau bài báo này, người ta đã đề nghị với chúng cháu rất nhiều vụ điều tra. Bob ơi, chương trình nghị sự ta có gì?
Bob Andy rút quyển sổ ra.
- Một chú mèo Thái bị mất tích; một pho tượng Hy Lạp thần Pan bị đánh cắp trong công viên ở Hollywood; một chiếc thuyền ma, khi thời tiết sương mù, thỉnh thoảng lại xuất hiện đối diện một ngôi nhà nào đó ở bãi biển Malibu; số của ba ngôi nhà ở Rocky cứ liên tục thay đổi vì một lý do bí ẩn nào đó. Cho đến nay chỉ có thế thôi!
Ông Hitchcock lắc đầu.
- Mấy bí ẩn này có vẻ đơn giản - ông nói. Nhưng tôi đã thấy chóng mặt khi nghĩ đến tất cả những gì các cậu sắp làm. Tuy nhiên tôi muốn các cậu nói rõ hơn một số chi tiết mà báo đã quên đi. Các cậu bắt đầu bằng việc tìm kiếm cơn két của ông Malcom Frentriss. Mà báo chí không hề nói đến két.
- Ông Claudius yêu cầu phải như thế, Hannibal trả lời, ông ấy sợ chuyện về những con két nghe khó tin quá. Thật ra chuyện đã xảy ra như thế này.
Thế là thám tử trưởng tóm tắt lại cuộc điều tra mà nhóm, trẻ trung nhưng xuất sắc của cậu, vừa mới tiến hành. Hannibal kết thúc bằng cách thừa nhận, tuy miễn cưỡng, rằng sự may mắn đã giúp cậu rất nhiều
- May mắn giúp ta khi ta giúp sự may mắn. - ông Hitchcock bình luận. Rốt cuộc các cậu đã trả lại con Shakespeare cho anh bạn Frentriss của tôi và con Patapon cho cô Waggoner phải không?
- Dạ đúng. Chú Frentriss và cô Waggoner rất vui tìm lại được hai con vật yêu thích. Ông Claudius đến xin lỗi và cả hai đều thứ lỗi cho ông.
- Nói cách khác, thì các cậu đã thực hiện xong phần hợp đồng của mình. Đến phiên tôi làm phần tôi: tôi sẽ giới thiệu bản tường thuật cuộc phiêu lưu của các cậu - ông Hitchcock nói. Ngoài ra, tôi đồng ý sẽ giới thiệu những cuộc phiêu lưu sắp tới… nếu tôi thấy đáng!
- Cám ơn bác! Ba Thám Tử Trẻ đồng thanh kêu lên.
Hannibal đứng dậy.
- Bây giờ - cậu nói, chúng cháu xin phép về ạ. Cuộc phiêu lưu sắp tới đang chờ chúng cháu.
Ba cậu cùng chào, rồi lần lượt bước ra khỏi văn phòng.
- Hừm! ông Alfred Hitchcock nói nhỏ sau một hồi trầm ngâm. Đáng lẽ mình nói một tiếng với ba cậu thám tử trẻ về cái xác ướp Ai Cập của ông bạn già giáo sư Yarborough. Cái xác ướp cứ nói chuyện thì thầm với ông ấy
Trang:
[<] 1,
19,
20,[21],
22,
17 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay