ận dữ. Lester tiến lại gần để xem cái gì khiến hắn tức tối như vậy. Adams cũng lại gần, kéo theo Peter và Hannibal.
Huganay hổn hển nói:
- Không có gì trong hộp cả. Chỉ có mẩu giấy ghi: “Tiếc quá, anh bạn thân mến à. Anh đã nghiên cứu chỉ dẫn không đúng rồi".
- Đi thôi, Babal ơi! Peter thì thầm khi cảm thấy vòng siết của Adams lỏng đi.
Peter nhảy sang một bên. Do bị tên Adams nắm bằng tay trái, nên Peter thoát được. Còn Hannibal không thoát ra được.
Cú giật mạnh đến nỗi Peter ngã xuống đất. Adams quay sang Peter, vẫn kéo cổ tay Hannibal. Bàn tay Peter chạm phải cái ống rỉ dài, mà Lester đã vứt ra lúc nãy. Peter cầm lấy ống, ngồi dậy, đập một cái mạnh vào vai Adams. Hắn đau đớn la lên và thả Hannibal ra.
Tay vẫn cầm vũ khí, Peter nắm lấy tay Hannibal lôi bạn vào đám sương mù dày đặc nhất, về hướng lùm cây bạch đàn. Trong nháy mắt hai thám tử biến mất khỏi tầm nhìn bọn trộm, bỏ lại đằng sau tiếng la hét nhốn nháo.
- Chỉ cần hai giây là chúng bắt kịp bọn mình, Peter thì thầm. Xe tải phía kia kìa.
- Làm sao cậu biết? Hannibal hỏi, vì đối với cậu mọi phương hướng bị lẫn lộn trong sương mù.
- Mình biết. Peter trả lời ngắn gọn.
Hannibal tin ngay, Peter nổi tiếng là định hướng rất tài. Ngay cả trong đêm tối Peter vẫn biết đi đúng đường, trong khi Hanmbal dễ bị lạc.
- Này, Peter nói. Các cây trồng đều đặn từ đây đến ngả bọn mình đã vào. Cậu hãy nhảy từ cây này sang cây kia.
- Mình sẽ lạc mất - Hannibal buồn rầu nói nhỏ.
- Mình rất muốn đi cùng cậu, nhưng mình phải đánh lạc hướng mấy tên kia. Cậu cứ việc chạy từ cây này sang cây tiếp theo. Mỗi lần cậu sẽ nhìn thấy dấu chấm hỏi gạch dưới mũi tên, và cậu sẽ biết phải đi theo hướng nào. Trước tiên cậu đi ngả này đi.
Peter đẩy vai Hannibal, đồng thời nhảy sang hướng ngược lại. Sau đó cậu la lớn lên cho bọn cướp nghe:
- Babal ơi, theo mình! Hướng này này…
Giọng nói của ba tên đuổi theo đang tiến lại gần Hannibal giờ lại xa dần đi. Thám tử trưởng, đầu gối bị trầy xước, chạy tiếp đến chỗ một lùm cây.
Ở đó ánh sáng mờ nhạt đến nỗi tưởng như đang ở dưới nước. Cách hai mét, chỉ thấy từng cuộn sương mù màu xám đang dịch chuyển.
Hannibal dò xét những thân cây xung quanh. Trên một cây cậu nhìn thấy dấu chấm hỏi bằng phấn xanh dương có mũi tên chỉ đi hướng trái.
Cuối cùng, thám tử trưởng ra được tới bức tường phía ngoài. Một hình dáng mờ ảo đang cúi xuống từ trên cao bờ tường. Hình bóng này chắc chắn là của người sống và Hannibal hoảng sợ lùi ra sau.
- Mình là Peter đây mà! Peter thì thầm. Cậu đưa tay đây và leo lên.
Hết sức nhún nhường - và phải thừa nhận rằng sự khiêm tốn không phải là tính trội nhất của Hannibal. Thám tử trưởng để cho thám tử phó giúp mình trèo qua tường và vượt qua sương mù đến chiếc xe tải.
- Sao? Konrad hỏi.
Hai thám tử leo lên xe và thậm chí không còn sức để trả lời.
- Đi về… Hannibal nói nhỏ ngắn gọn.
Konrad mỉm cười.
- Nhất trí thôi Babal à ! …
Konrad thận trọng chạy về hướng đông. Sau đó anh quẹo sang hướng bắc để về Rocky.
Chương 19
RÂU ĐEN NÓI LỜI CUỐI CÙNG
HAI THÁM TỬ TRẺ im lặng một hồi lâu. Cuối cùng Hannibal nói:
- Ít nhất, sương mù cũng sẽ ngăn cản không cho Huganay theo ta được.
- Sao hắn lại theo ta? Peter hỏi. Bọn mình đâu có bức tranh.
- Có thể hắn tưởng bọn mình có - Hannibal vừa trả lời vừa véo môi. Sao hắn chỉ tìm thấy trong cái hộp mỗi mẩu giấy của John Silver, lạ quá.
- Mà giả sử tên Huganay kia có đuổi kịp mình, hắn sẽ được đón tiếp đúng cách đấy - Peter lưu ý- Trước hết, bọn mình có anh Konrad. Thứ hai, mình vẫn còn cái chùy đây.
Peter kiêu hãnh huơ khúc ống rỉ sét mà cậu đã sử dụng tài tình ở nghĩa trang.
- Mình sẽ vui lòng sử dụng nó lần thứ hai. Mà tên Adams chắc không quên cú đánh của mình đâu.
- Cậu đã hành động dũng cảm và đúng lúc - Hannibal nói. Mình biết là cậu sẽ như thế.
Peter không trả lời nhưng cảm thấy mình đang đỏ mặt vì vui sướng. Hiếm khi Hannibal ban phát những lời khen như thế cho hai người bạn của mình lắm.
Còn thám tử trưởng thì đã nghĩ sang chuyện khác rồi.
- Chúng ta đã giải được bức thông điệp. Sự hiện diện của cái hộp chứng minh cho việc này. Tuy nhiên không có bức tranh trong hộp.
- Bức thông điệp còn nói: "Đồ ma lanh, đừng có hăng lên như thế”, Peter lưu ý. Điều này có nghĩa là ông Silver vẫn còn đùa giỡn với ông Claudius.
- Có thể, Hanmbal công nhận.
Suốt dọc đường, Hannibal suy ngẫm, và Peter không làm gì để ngăn cản dòng suy nghĩ của sếp.
Sau khi vượt qua một đám sương mù nữa, xe tải đến Thiên Đường Đồ Cổ bình an.
- Ta hãy vào Bộ tham mưu - Hannibal đề nghị trong khi anh Konrad lái xe vào ga-ra. Ta phải thông tin cho Bob.
Vì không có ai theo dõi, nên hai thám tử đi theo lối đi mang tên Dễ dàng số 3.
Dễ dàng 3 là một cánh cửa cũ kỹ bằng gỗ sồi, dường như chỉ tựa vào một đống đồ đạc linh tinh. Nhưng nếu lấy một chìa khóa bị rỉ trong cái hộp bên cạnh để mở cánh cửa ra, thì ta bước vào một cái nồi hơi cũ, và từ đó, đi vào Bộ tham mưu được.
Bob Andy, hết sức căng thẳng, đang cố gắng đọc sách trong khi chờ hai bạn về.
- Sao, có tìm thấy không? Bob kêu lên.
Trước khi nghe, Bob đã biết câu trả lời rồi.
- Tên Huganay đã đuổi kịp bọn mình, Hannibal vừa nói vừa ngồi sụp xuống ghế.
- Nhưng hắn cũng không tìm thấy bức tranh, Peter nói thêm và ngồi xuống ghế. Hắn có tìm ra cái hộp. Nhưng trong cái hộp chỉ có một mẩu giấy nói với hắn rằng hắn không thông minh như hắn tưởng đâu.
- Lạ quá! Bob nói. Vậy là ông Silver giả vờ giấu bức tranh ở một chỗ, đồng thời lại giấu ở một chỗ khác sao?
- Không, Hannibal buồn bã nhận xét, mình không nghĩ thế. Nội dung tờ giấy trong cái hộp như sau: "Tiếc quá, anh bạn thân mến à. Anh đã nghiên cứu chỉ dẫn không kỹ rồi". Điều này có nghĩa là có một chỉ dẫn mà cả tên Huganay lẫn chúng ta đã không phát hiện.
- Thì... Bob bắt đầu nói.
Đúng lúc đó điện thoại reng.
Ba cậu ngạc nhiên nhìn nhau. Họ có chờ đợi cú điện thoại nào đâu.
Hannibal nhấc máy và gắn ống nghe gần micro để cho Bob và Peter có thể cùng theo dõi cuộc đàm thoại.
- Alô - Hannibal nói. Ba Thám Tử Trẻ nghe. Hannibal Jones ở đầu dây đây.
- Xin chào anh bạn trẻ, một giọng nói mỉa mai, có pha giọng Pháp không thể giấu được, nói nhỏ.
- Tôi được vinh dự nói chuyện với ai vậy? Hannibal hỏi.
Hannibal đã nhận ra ngay giọng của ông Huganay, nhưng cậu muốn có thời gian hoàn hồn để có thể bình tĩnh đáp lại những lời đe dọa mà chắc chắn tên trộm sẽ đưa ra.
- Cậu đang nói chuyện với người mà cậu vừa mới gặp cách đây không đầy hai tiếng, tại một địa điểm rất nên thơ, về phía Merita - ông Huganay trả lời, tôi gọi cậu chỉ để báo rằng tôi vừa mới nhận ra tôi đã sai lầm ở điểm nào. Tôi xin có lời khen các cậu đã không phạm sai lầm như thế. Tôi là người quân tử, tôi biết thua, tôi bỏ cuộc. Tôi gọi cho cậu từ sân bay. Vài phút nữa, tôi sẽ bay đi nước ngoài. Tôi muốn tỏ lòng khâm phục đối với các cậu: các cậu đã thắng tôi trong một trận mà các cậu bắt đầu ở thế thua. Các cậu hãy nhắn lại với anh bạn Claude thân mến rằng tôi chúc anh ấy kiếm được nhiều tiền với bức tranh kia.
- Ông tử tế quá - Hannibal nói, tuy không hiểu ông ta muốn nói gì.
- Ít ai có dịp khoe là khôn hơn tôi. Các cậu thì nói được rồi đó. Nếu có ngày các cậu qua châu Âu, thì hãy báo cho tôi biết: tôi sẽ tìm tho các cậu một vụ bí ẩn châu Âu hay hay để mà giải. Ngoài ra, tôi không hề giận các cậu. Tạm biệt, và không giận nhau nhé. Nhất trí chứ?
- Ơ ơ!... Dạ nhất trí. Hannibal nói.
- Còn một điều nữa. Mấy con két đang ở Santa Monica, 8958, đại lộ Đại Dương, trong cái ga-ra. Các cậu có thể đến đó lấy. Tôi r
Trang:
[<] 1,
18,
19,[20],
21,
17 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay