như thuộc chính vách đá và thẳng đứng khá cao phía trên đầu ba thám tử.
- Có lẽ đây là những khối đá chính giữa, là khối lớn nhất. Cậu áp sát tai vào, rồi dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ. Âm phát ra nghe rất khẽ, như bị điếc.
Peter mỉm cười.
- Cậu nói đúng. Babal ơi! Không phải đá! Chỉ là gỗ giả như cảnh trên sân khấu thôi... Cái này chắc làm bằng gỗ nhẹ, hoặc bằng thạch cao gắn trên khung sườn kim loại.
Hannibal gật đầu tán thành, rồi quay lui.
- Bây giờ - Hannibal nói, cậu hãy lắp đặt máy đèn chiếu, trong khi Bob và mình đi một chuyến thám hiểm ngắn.
- Sao! Peter giật mình thốt lên. Hai cậu bỏ mình lại một mình...
- Cậu sẽ được an toàn hơn Bob và mình - Hannibal vừa khẳng định vừa tiến đến cái hang đầu tiên. Cuộc thám hiểm của bọn mình khá nguy hiểm. Còn cậu, cậu chỉ việc ngồi và chờ đợi... Sẵn sàng để cho chạy máy đèn chiếu!
Peter vừa mới bước vào hang và tò mò nhìn xung quanh.
- Mình sẽ chiếu phim cho ai xem? Cho mấy con dơi ở trong hang này à?
Giả vờ như không nghe lời mỉa mai của bạn. Hannibal đang hối hả dịch chuyển tấm ván rung rinh trên hàng rào gỗ. Qua lỗ hổng, Hannibal lẻn vào chỗ ẩn náu của bọn buôn lậu, cùng với Bob và Peter. Sau đó, cậu cẩn thận đặt tấm ván trở về chỗ cũ.
- Hay quá! Thám tử trưởng kêu lên. Thiết bị mà chúng ta bỏ quên vẫn còn đây! Bob ơi, cậu thử tìm lại cách để làm cho khối đá xoay đi!
Bob ấn nhiều nơi trên khối đá xoay.
- Rồi! Bob vui mừng thông báo.
Cũng với tiếng rắc khẽ như thường lệ, khối đá xoay trên chính nó, để lộ lối vào bí mật.
- Peter ơi, cậu sẽ ở lại đây! Hannibal nói. Cậu sẽ chiếu phim xuyên qua lỗ hở này... Cậu nhìn này, mình sẽ giữ kẽ đá sao cho nó không khép lại hẳn. Khi có tín hiệu của mình, cậu chỉ việc bật máy chiếu lên! Phải làm thế nào cho lũ kiến khổng lồ xuất hiện trên bức tường xám trong hang lớn: ngay đối diện cậu!
Peter lắp đặt máy đèn chiếu, cho cuộn phim vào máy, và kiểm tra lần cuối.
- Sẵn sàng! Cuối cùng cậu thông báo. Còn bây giờ, tín hiệu sẽ là gì?
Hannibal suy nghĩ nửa giây.
- Mình nghĩ - cậu nói, tín hiệu sẽ là tiếng kêu 'Cứu với!".
Chương 18
ĐƯỜNG HẦM CŨ
BOB VÀ HANNIBAL bỏ lại Peter phía sau và từ từ tiến lên dưới mái vòm cao của cái hang rộng lớn. Không khí lạnh và ẩm. Bob và Hannibal rùng mình. Đột nhiên, Bob nói nhỏ:
- Nó... nó không còn ở đó nữa!
- Nó... là ai?
Bob quét ánh đèn pin trước mặt:
- Bức tường xám... Dù sao cũng thiếu một miếng to!
Thật vậy, ngay chính giữa bức tường, có một cái lỗ to lớn toang hoác từ trần đến đất.
- Bob à, Hannibal nói. Hình như chúng ta đã tìm thấy cái đường hầm bị thất lạc của cậu rồi!
Hai cậu cẩn thận lẻn vào trong lỗ. Đường hầm rộng dần về phía trước. Hai thám tử đột ngột đứng lại. Tim hai cậu đập thật mạnh. Một cái bóng vĩ đại đứng sững trước mặt. Nó không động đậy, nhưng dường như nó đang rình rập hai thám tử, sẵn sàng nhào lên phía trước.
Cả hai nằm áp mặt xuống đất, thậm chí không dám thở nữa.
Hai cậu chờ đợi như thế rất lâu. Nhưng không có gì xảy ra cả.
Con rồng - đúng là nó - vẫn ngồi xổm đó, bất động thành một khối dài, đen và dễ sợ. Cái đầu nó thõng xuống ở cuối cái cổ dài.
- Hay nó đang ngủ! - Bob gợi ý.
Hannibal lắc đầu và cố gắng nói bình tĩnh:
- Cậu đừng quên! Hannibal thì thầm vào tai Bob, rằng đó không phải là con rồng thật.
- Biết rồi. Đúng hơn là điều cậu khẳng định. Hy vọng cậu không lầm.
Hai cậu chờ thêm một hồi lâu. Sau đó Hannibal bật đèn, lúc nãy khi báo động cậu đã tắt đèn đi, và rọi đèn dưới đất. Khi đó, cậu nhẹ nhõm mỉm cười.
- Bob ơi, nhìn chân con rồng kìa, cậu hãy nói mình nghe cậu nhìn thấy gì...
Bob nhìn theo chùm sáng của đèn pin.
- Đường ray! Bob kêu. Đúng rồi... hình như đường ray tàu lửa.
- Cậu thấy mình nói đúng chưa. Đó là con rồng giả. Và chúng ta đã phát hiện ra hệ thống đường sắt dưới lòng đất do ông Jeff Carter xây dựng, cách đây hơn năm mươi năm... một hệ thống đường sắt mà ngày nay chỉ có một mình con rồng sử dụng.
- Babal... mình không hiểu nổi! Bob thắc mắc thú nhận. Ai lại bận tâm chế tạo một con rồng giả để nó chạy trên những đường ray được đặt cách đây nửa thế kỷ? Mà lại là đường không dẫn đến đâu cả nữa chứ! Việc này không có đầu đuôi gì hết! Vậy thì .. để làm gì?
- Đó chính là việc mà chúng ta sẽ cố gắng tìm hiểu. Hannibal quyết định bằng một giong cứng rắn. Đi thôi Bob! Ta hãy tiến lên, trước khi chúng trở lại.
Bob bước theo sếp mà không nhiệt tình lắm.
- Cậu nói về ai vậy hả Babal? Ai sẽ trở lại!
Hannibal không trả lời. Cậu im lặng bước tới.
Hai bạn đến ngang tầm với con quái vật đang nằm ngay giữa đường hầm.
Hannibal nhíu mày.
- Có chuyện gì vậy? Bob hỏi.
- Cậu nhìn xem! Con rồng của ta quay sang bãi biển, về hướng đi ra. Bức tường giả mở, nhưng cửa ra vào hang vẫn còn đóng. Cậu suy ra điều gì?
Bob nhún vai. Rất hiếm khi Hannibal không thể tìm ra lời giải cho một sự việc nào đó và lại hỏi ý kiến bạn bè.
- Dường như - Bob đáp, người sử dụng con rồng này sẵn sàng ra... biển, có lẽ thế. Nhưng trong khi chờ, thì không muốn bị quấy rầy.
Hannibal gật đầu.
- Suy luận xuất sắc, Bob à. Còn bây giờ ta hãy nhanh chóng xem xét con quái vật này trước khi nó ra đi. Có thể đó là cơ may cuối cùng của chúng ta.
Hai cậu đi vòng qua con rồng, cái đầu nó thòng xuống và không nhúc nhích. Mắt con rồng nhắm lại, vô hồn. Hannibal mạnh dạn rọi đèn vào.
- Hừm! Hannibal kêu. Đây không phải là mắt mà là hai đèn pha nhỏ. Cậu có nhớ khi con rồng bước vào, hang đột ngột sáng lên như thế nào không. Mắt nó phóng ra tia chớp. Như vậy đây là đèn pha xoay được.
Bây giờ, Bob và Hannibal đang đứng bên con rồng bất động. Hannibal thò tay tới. Ngón tay cậu cầm được một vật gì đó sáng trên bộ da đen có vẩy bên hông con rồng.
- Tay cầm cánh cửa! Hannibal nói khẽ. Lạ quá! Đâu có thấy cửa nào đâu!
Bob nhìn qua vai bạn. Cậu dùng ngón trỏ chỉ:
- Kìa! Có một cái tay cầm thứ nhì phía trên tay cầm thứ nhất! Cao hơn còn có một cái nữa... rồi lại thêm một cái khác nữa!
Hannibal cười.
- Ngốc quá! Không phải là tay cầm cánh cửa mà là những thanh kim loại nhỏ để đặt chân lên trên. Giống như bậc thềm vậy đó… Mình leo lên đây!
Bob leo theo Hannibal. Khi lên đến lưng con rồng, cậu mở một cái gì đó giống như cái nắp, rồi nhìn vào bên trong con quái vật. Một tiếng huýt sáo ngạc nhiên thoát ra từ môi cậu:
- Cửa sổ tàu hay máy bay! - Cuối cùng cậu thì thầm. Bob ơi, cậu canh đi, để mình nhìn vào bên trong!
Bob nuốt nước miếng và gật đầu. Hannibal khó khăn lắm mới leo lên trên được, chui vào lỗ mở, rồi biến mất. Cửa sổ, trông giống cửa boong tàu hơn, khép lại nhẹ nhàng phía sau lưng Hannibal.
Bob giật mình khi nghe tiếng động bên trong con rồng: Hannibal đã nhảy xuống. Dường như con rồng vừa mới nuốt chửng Hannibal. Bob rùng mình.
Trong khi chờ đợi. Bob nhìn chăm chăm vào bóng tối. Nhờ đèn pin, Bob thấy được xa hơn là một chút đường hầm có khúc quẹo. Sau khúc quẹo đó, đường ray biến mất.
Đột nhiên, Bob nghe tiếng kim loại và đứng bật dậy.
Cánh cửa vừa mới mở ra.
- Xuống đây xem! Hannibal gọi.
Đến lượt Bob leo lên lưng rồng và lẻn vào cửa sổ. Chân Bob chạm một cầu thang nhỏ. Khi Bob xuống đến đáy. Hannibal bật đèn lên.
- Rõ ràng quá, phải không? Vật này giống một con rồng. Nó di chuyển trên đường ray, như một chiếc xe lửa. Nhưng cậu nhìn cái này nè: kính tiềm vọng! Còn cái cửa sổ tàu này nữa chứ! Mình chắc chắn mình không lầm, Bob à. Con quái vật này chẳng qua là một tàu ngầm mini!
Bob dừng nắm đấm đập mạnh vào thành hông của con rồng. Cậu bị đau khớp tay.
- Không biết làm bằng gì. Bob lầm bầm, nhưng kh
Trang:
[<] 1,
17,
18,[19]
[>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay