ược ông, thì mới biết được ý đồ của ông. Nhưng ông ấy đã mất tích không để lại dấu vết gì.
- Gérald nói đúng - ông Jitters nói. Ta không nên phí thời gian đoán những suy nghĩ của Théodule. Ta hãy lo tìm lại chiến lợi phẩm.
Rồi ông quay sang Bob:
- Bây giờ ta hãy nói chuyện nghiêm túc. Mấy bức thông điệp có nghĩa là sao?
Bob dã dự kiến câu hỏi này. "Mình làm gì bây giờ? Không thèm trả lời ông ta?” Bob tự nhủ. “Hay là kể bậy bạ? Nhưng để làm gì? Thế nào ông ấy cũng biết mình nói láo. Ngoài ra, mình cũng chẳng có gì để nói cho ông ấy. Khi biết nội dung bức thông điệp, ông ta cũng chẳng tìm được gì. Cái chính là phải câu giờ…”
Bob hỏi lại:
- Bức thông điệp à? Theo tôi nhớ, thì đây là ý nghĩa của thông điệp thứ nhất: “Tôi khuyên anh nhìn sách”. Thế thôi.
Ông Jitters lầm bầm:
- “Tôi khuyên anh nhìn sách”... Sách nào?
- Điều này, thì không có trong bức thông điệp.
Ông Jitters bắt đầu tỏ ra bực bội:
- Còn cái thứ nhì?
Bob mỉm cười:
- Cái thứ nhì hả? Chúng tôi chưa nghiên cứu. Chúng tôi dự định ngày mai làm, hôm nay mệt quá rồi.
Ông Jitters giơ một ngón trỏ đầy đe dọa:
- Coi chừng đấy! Đừng hòng giỡn mặt tôi. Sao nào, ý nghĩa bức thông điệp thứ nhì là gì?
- Tôi đã nói là không biết! Chúng tôi chưa kịp nghiên cứu. Chúng tôi định làm sáng mai.
- Có thể nó nói thật - Carlos gợi ý.
- Có thể - ông Jitters chau mày thừa nhận. Nếu vậy, thì ta hãy chuyển sang bức thông điệp thứ ba, cái bị mã số hóa ấy. Tôi có một mảnh, phần mà Calos giành được từ tay bạn cậu, thằng tên Hannibal.
Ông rút từ trong túi một mảnh giấy, huơ trước mũi Bob:
- Mấy con số này nghĩa là sao?
Một lần nữa, Bob đành phải trả lời:
- Tôi không biết. Chính Hannibal cũng không nghĩ ra nổi.
Ông Jitters có thái độ của một người khó khăn lắm mới kiềm chế mình được. Tuy nhiên, ông đành phải chấp nhận sự hiển nhiên: Bob không nói láo. Chính Carlos và Gérald cũng có vẻ tin lời Bob.
- Đáng lẽ ta nên chờ thêm - Carlos nói. Nhưng nếu ta kiên nhẫn chờ thêm, thì sợ bọn nhóc hay lục lạo khắp nơi này dẫn cảnh sát đến chỗ giấu. Vì ta thì chịu bó tay. Bây giờ làm gì đây?
Ông Jitters càu nhàu:
- Ta phải lấy cho bằng được các bức thông điệp kia. Nếu mấy cậu này tìm nổi lời giải, thì ta cũng làm được. Vậy, việc thứ nhất: lấy mấy bức thông điệp. Sau đó, thì mọi việc sẽ trôi chảy thôi.
Ông hỏi Bob:
- Ai đang giữ mấy bức thông điệp?
- Hannibal. Nhưng cậu ấy đã ngủ từ lâu rồi.
Ngay lập tức, Bob nhận ra mình đã lỡ lời. Đúng vậy. Ông Jitters lạnh lùng nói tiếp:
- Vậy thì phải đánh thức cậu ấy thôi. Tôi có ý này. Chính Hannibal sẽ mang đến đây và ta sẽ cùng nhau giải.
Carlos không giấu nổi sự ngạc nhiên:
- Nó sẽ chịu đến đây à! Tôi nghi quá.
- Nó thương bạn mà, đúng không? Ông Jittes chỉ Bob nói thêm. Nó đâu muốn bạn bị điều gì không hay. Tóm lại, tôi tin chắc nó sẽ mang mấy bức thông điệp cho ta. Cậu nghĩ thế nào, cậu bé?
Bob tức giận chính mình:
- Tôi... tôi không biết.
Bob tưởng mình hay lắm, rốt cuộc chính Hannibal cũng sẽ bị kéo vào bẫy, do lỗi của Bob!
- Có, nó sẽ đến - ông Jittes nói tiếp. Trước hết ta phải làm sao cho ba mẹ cậu đừng lo về cậu. Cậu sẽ gọi điện thoại báo với gia đình rằng cậu sẽ qua đêm tại nhà Hannibal. Rồi cậu sẽ gọi điện thoại cho chính Hannibal và nói: "Nếu cậu muốn gặp lại mình còn sống, thì hãy nghe lời. Và đừng nói cho ai hay hết".
Ông Jitters ra hiệu cho Gérald:
- Đưa điện thoại cho nó.
Bob phản đối:
- Tôi sẽ không gọi cho ai hết! Tôi đã nói hết rồi. Mà... mà...
Bob do dự trước khi nói:
- Mà như vậy là đủ lắm rồi!
Ông Jitters chỉ bàn thợ:
- Gérald, châm mỏ hàn khí lên và đưa cho tao.
Gã đàn ông nhỏ tuân lệnh. Ít lâu sau, ông Jitters cầm trong tay cái mỏ hàn khí với ngọn lửa vàng dài. Ông đưa ngọn lửa đến gần. Bob cảm nhận được sức nóng trên mặt và phải nhắm mắt để không bị lóa mắt.
Ông Jitters ngọt ngào hỏi:
- Bây giờ cậu muốn thế nào đây? Có chịu gọi điện thoại chưa? Hay muốn tôi hớt cho cậu một kiểu tóc bằng mỏ hàn? Cho cậu năm giây để quyết định.
Chương 16
CUỘC HỘI NGỘ BẤT NGỜ
Trong ống nghe máy điện thoại bộ tham mưu, giọng nói của Bob có vẻ hối thúc hơn:
- Babal ơi, mình cần cậu. Rắc rối, phải, rắc rối nghiêm trọng. Cậu đến nhanh đi!
Sau một giây chưng hửng, Hannibal hỏi:
- Có chuyện gì vậy Bob!
- Mình bị Gérald, Carlos và ông Jitters bắt giữ. Cùng với anh Harry nữa.
Sau khi kể lại chi tiết cuộc phiêu lưu. Bob kết thúc bằng những lời như sau:
- Bọn chúng ép mình phải gọi điện thoại cho ba mẹ báo rằng tối nay mình sẽ ngủ ở nhà cậu. Bây giờ, ông Jitters nghĩ rằng cậu sẽ dễ dàng xin phép chú thím đi gặp mình, rồi lẻn đi mà không bị ai nghi ngờ gì. Ông Jitters nói rằng nếu cậu không mang mấy bức thông điệp đến và nếu cậu không chịu giữ bí mật, thì ông ấy sẽ dùng anh Hary và mình để trả thù. Ngược lại, nếu cậu hoàn thành các điều kiện này, ông ấy hứa danh dự là sẽ thả bọn mình ra, ngay khi được thỏa mãn hoàn toàn. Sao hả Babal, cậu nghĩ thế nào? Ở địa vị cậu, mình sẽ báo cảnh sát và....
Có tiếng bạt tai, rồi tiếng kêu của Bob. Sau đó, Hannibal nghe giọng nói của ông Jitters:
- Hannibal, cậu đã hiểu những lời bạn nói chưa! Nếu cậu muốn gặp lại Bob... còn nguyên vẹn, thì hãy làm đúng theo yêu cầu. Cậu sẽ cho các bức thông điệp vào túi rồi đúng nữa tiếng nữa, cậu sẽ đứng phía trước Thiên Đường Đồ Cổ chờ. Tôi sẽ cho xe tới. Nhưng phải kín miệng, hiểu chưa? Nếu làm đúng vậy, thì cậu và bạn bè sẽ bình an vô sự.
Hannibal rất muốn trả lời, nhưng cậu suy nghĩ: “Bob và anh Harry đang bị nguy hiểm. Nếu muốn cứu hai anh em, thì mình phải tỏ ra ngoan ngoãn”.
- Được rồi, ông Jitters à - Thám tử trưởng trả lời. Tôi sẽ chờ xe.
- Tôi khuyên cậu nên như thế - ông Jitters sẵng giọng nói.
Hannibal đăm chiêu gác máy xuống. Cậu rất muốn gọi Peter. “Nhưng để làm gì? Thám tử trưởng tự nhủ. Không cần thiết lắm”. Hannibal còn có suy nghĩ này: “Ông Jitters không đùa, rõ ràng là vậy. Nếu đưa các bức thông điệp cho ông, thì ông đạt được cái ông muốn, mà có thể cũng chẳng làm gì được... và có thể ông ấy lại để cho tất cả ra đi".
Vậy là Hannibal bỏ vào túi áo hai bức thông điệp vừa mới giải, lẫn bức thông điệp mã hóa bị rách. Sau đó, cậu viết trên tờ giấy để rõ ràng trên bàn: "Hãy tìm bọn mình trong phòng có đồng hồ”. Hannibal tin chắc rằng căn phòng đó là trọng tâm của vụ bí ẩn.
Sau đó, Hannibal đi ra qua ngả Đường hầm số 2 bước về hướng Cánh Cửa Xanh lá cây số 1. Hannibal vừa mới đến cửa, thì một cái bóng bắn ra lừ một đống đồ cổ, bước đến chỗ Hannibal. Thám tử trưởng có phản xạ khá nhanh. Cậu lao ra cửa, định mở ra chạy trốn. Nhưng cậu không nhanh kịp. Một cánh tay khỏe mạnh quấn quanh ngực Hannibal, một bàn tay áp lên miệng cậu, trong khi một giọng nói thì thầm mỉa mai vào tai cậu:
- Gặp lại nhau nhé! Lần này, lợi thế thuộc về tôi.
Tiếng nói pha giọng Pháp nhẹ. Hannibal nhận ra ngay kẻ tấn công mình:
- Ông Huganay! Hannibal kêu khẽ.
Thật vậy, đúng là Huganay (Mời bạn tìm đọc "Con két cà lăm” trong bộ truyện Ba Thám Tử Trẻ), tên trộm các tác phẩm nghệ thuật tầm cỡ quốc tế. Ba Thám Tử Trẻ đã từng gặp người Âu châu thông minh và lãng tử này. Hannibal không dễ gì quên ông. Cậu vẫn còn rùng mình khi nhớ đến cái nghĩa địa cũ đầy sương mù, nơi Peter và Hannibal đã bị Huganay bắt.
- Tôi nhận thấy trí nhớ của cậu rất tốt - Huganay vẫn nói khẽ. Vậy cậu biết tôi luôn nói chuyện rất nghiêm túc. Nếu tôi thả ra, cậu có chịu đứng yên không? Tôi cần nói chuyện một lúc với cậu. Tôi rất ghét phải đe dọa. Cậu chỉ nên biết rằng, nếu thử có động tác kêu cứu, tôi sẽ biết các
Trang:
[<] 1,
15,
16,[17],
18,
19 [>]Đến trang:
Nếu bạn muốn sở hữu cho mình một bản
game điện thoại hot nhất hãy đến với chúng tôi , chúng tôi luôn có những bản
game điện thoại mới và hot nhất trên thị trường việt nam hiện nay